Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 9 - Nụ hôn của kẻ máu lạnh



    C.h.a.p.t.e.r 9
    Nụ hôn của kẻ máu lạnh






"Ý nàng bảo ta đã nói tiếng Rồng?"

Đây là lần thứ ba Dath Mariowen hỏi nàng câu hỏi đó, và mặc dù trong cả ba lần nàng đều khẳng định có, vẻ sửng sốt trên khuôn mặt người chiến binh vẫn không hề nguôi ngoai.

Họ đã băng rừng—nói đúng hơn là Dath đã băng rừng với Faith trên lưng—vượt ra khỏi phạm vi Mũriem. Dọc đường đi không hề bị bọn người cá hay bất cứ sinh vật nào cản trở. Bấy giờ không có Bah'lah mu trong tay, nàng đành phải tin rằng gã đàn ông đang cõng nàng còn mang hiệu quả xua đuổi hơn bất kỳ loại quả ma thuật nào.

Dẫn hắn đến cạnh bờ sông, nàng nhấn hắn ngồi xuống một tảng đá rồi quan sát vết thương đẫm máu trên tay. Ít ra thì con vật điên rồ kia đã không cắn đứt cánh tay của hắn. Nhưng ánh trăng bạc treo trên mặt hồ không đủ để nàng thấy rõ thương tích trầm trọng thế nào.

Như đọc được ý nghĩ của nàng, Dath đưa bàn tay lành lặn lên niệm nhỏ.

"Flamma."

Tức thì một ngọn lửa vàng bùng lên trong tay, lơ lửng trên đầu họ như một đám ma trơi. Nhưng lại rất sáng.

Faith hít mạnh khi trông thấy hậu quả của việc bảo vệ nàng gây ra. Tuy không bị đứt lìa, nhưng hàm răng nhọn đã để lại trên cánh tay Dath bốn lỗ răng sâu hoẵm, chỗ rỉ máu sưng tấy, lớp bụi ảo màu đen như xoáy ra từ chỗ thịt toát.

"Tôi xin lỗi," giọng nàng bật ra nức nở, "vô cùng xin lỗi..."

Nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên gò má ửng hồng, đôi tay nàng run rẩy khi dùng khăn lau rửa vết thương kinh khủng. "Tôi không cố ý...xin—"

"Vì tình yêu của Cius! Đừng cứ tiếp tục xin lỗi ta!" Dath gắt, mất hết kiên nhẫn với người thiếu nữ đang nức nở. Chàng vốn không quen với tiếng khóc của bọn đàn bà. Chúng bao giờ cũng khiến chàng nhức óc.

Nhưng ả lại càng khóc to hơn, ngay cả tiếng tim đập bé xíu cũng tăng nhịp. Chàng lại làm ả sợ hay sao? Ôi đàn bà! Thứ sinh vật phiền toái.

Cố lục lọi đầu óc về cách hành xử trong tình huống này, điều duy nhất đến với Dath là làm ngơ Faith, hoặc càng tỏ ra cau có để dọa ả đàn bà bỏ chạy và để cho chàng yên.

À, nhưng điều đó không đem lại lợi ích gì trong giờ phút này, đặc biệt khi đôi mắt chàng không thể nhìn thấy và vết thương trên tay cần được coi sóc. Thêm vào, muốn hay không, chàng cũng không thể đuổi phu nhân của mình đi. Nếu không thì tại sao chàng lại phải vượt chông trèo núi để đi đón ả về?

Synahr Baislinger, tứ công tử của đại hùng tộc Baislinger, kẻ luôn được mệnh danh là 'Máu Lạnh', suốt cả đời chưa bao giờ phải lo lắng đến cách hành xử với phái nữ—ít nhất thì, chàng nghĩ với sự hài hước khô khan, không theo 'cái cách này'. Đàn bà đối với chàng không có địa vị, cũng không mục đích cao cả, họ chỉ đơn thuần là thú vui trên giường, là vật trang trí xinh xắn trong nhà. Hoặc quan trọng hơn cả: để nối dõi. Không như Eracion, em trai của mình, Synahr không mang chút tình cảm nồng ấm nào dành cho đàn bà, và chàng có lý do để suy nghĩ như vậy, rất chính đáng là đằng khác.

Nhưng đó là nấm mồ rất cũ, và chàng không muốn đào nó lên vào lúc này.

Đặc biệt với cánh tay vô dụng vắt vẻo trên vai và một ả đàn bà đang lên cơn kích động kề bên. Đúng là một ngày tốt lành dành cho Synahr Máu Lạnh—chiến binh bất bại của tộc Baislinger.

Chàng cần khiến ả bình tâm lại và, ơn Cius, khâu lại vết thương trên tay của mình trước rạng Đông. Synahr vốn có thể dùng Masik (pháp thuật) để chữa trị, nhưng pháp lực trong chàng đã gần cạn kiệt sau lời niệm đánh bật con rồng đá, và chàng không thể nào để Masik trong chàng cạn đi trong lúc này. Điều đó sẽ dẫn đến một kết quả tệ hại. Khi mặt trời ló dạng, chàng cần tất cả sức lực có thể để kềm lại Tà Thú trong mình lẫn Lời-nguyền Tử-linh của Casamona đã để lại trước khi ả vong mạng.

Và điều đó cần rất nhiều pháp lực.

Vì thế, việc đầu tiên bây giờ là ả phu nhân của chàng cần im lặng ngay lập tức. Nhưng chàng không có chút hiểu biết gì về việc an ủi phái yếu, làm sao để ả nín khóc đây? Từ đó đến giờ, Synahr Baislinger chỉ là một kẻ lạnh máu vô tình, lên giường với đàn bà chỉ để thỏa nhu cầu cơ bản. Eracion mới là một công tử phong lưu đúng nghĩa. Phụ nữ yêu và tôn thờ ngũ Công tử Eracion, nhưng họ sợ và kinh hãi tứ Công tử Synahr. Mặc dù cả hai, vì là một cặp song sinh cho dù khác trứng, lại giống nhau một cách kỳ lạ—trừ màu tóc lẫn sắc mắt. Chàng nhớ đến những lần trông thấy Eracion vỗ về các quý phu nhân lẳng lơ và quyết định hành động, học theo gã em trai phong trần của mình.

Lôi người thiếu nữ vào lòng bằng bên tay lành lặn, chàng cúi đầu xuống và hôn lên trán nàng. "Suỵt, nín nào."

"Nàng không cần phải xin lỗi, nàng là phu nhân của ta," tựa cằm lên đỉnh đầu nàng, chàng giải thích. "Và ta bảo vệ những gì thuộc về mình."

Thật quái, ả khựng lại đôi chút rồi lại càng òa khóc. Có cái gì không ổn với bộ não ả hay sao? Synahr thở dài trong bụng.

Nhưng tiếng khóc của Faith lại gieo vào lòng chàng một cảm giác rất lạ, một phần cũng vì chưa một người đàn bà nào dám khóc trong lòng chàng. Họ quá sợ hãi hậu quả để thậm chí toan tính chuyện đó. Toan tính, đúng vậy, là toan tính. Synahr tin rằng nước mắt đàn bà luôn có mục đích, và phần lớn chúng không đẹp đẽ gì. Phụ nữ tộc Baislinger cũng quá hiểu sự kỳ thị này của chàng để liều lĩnh. Cơn giận của Synahr Máu Lạnh không phải chuyện đùa, và không chỉ riêng người Baislinger hiểu điều đó.

Nhưng ả đàn bà trong vòng tay không hề biết chàng là ai, và nước mắt của nàng ta rất có thể từ sợ hãi mà ra. Ít nhiều gì ả đã cứu chàng, nhưng đổi lại chỉ là hoảng sợ này đến kinh hoàng khác. Lần đầu tiên, Synahr cho phép nước mắt nữ giới thật sự ảnh hưởng mình. Chỉ vì chàng cho rằng nó chân thật.

Không kịp suy nghĩ, chàng dùng cằm thúc nàng ngẩng lên, cúi xuống và mơn nhẹ đôi môi lên đôi mắt nhắm nghiền. Chất lỏng nóng ấm lan trên bề mặt khô tróc của đôi môi chàng mặn một cách kỳ lạ. Synahr chưa bao giờ hôn vào mắt một người đàn bà, đặc biệt lại là một người đàn bà đang khóc.

Tiếng nức nở giảm dần, chỉ còn lại âm thanh tỉ tê khẽ khàng. Lúc này, cảm xúc trong tiếng khóc đó mới dần hiện rõ bên tai Synahr. Uất ức và…một thứ xúc cảm khác, không tên. Người đàn bà không phải khóc vì sợ như chàng đã tưởng.

"Tại sao nàng khóc?" chàng bất giác hỏi.

Faith Matheson đã làm một việc mà chàng không thể hiểu nỗi: nàng ta luồn đôi tay qua eo chàng và ôm chặt, cảm xúc bừng lên dữ dội trong tiếng nói khàn đi vì nước mắt.

"Cám ơn ông…Tôi—" nàng nấc "—chưa bao giờ dám nghĩ một người lại có thể liều mạng vì một kẻ không quan hệ máu mủ với họ. Cảm ơn…"

Và ả lại bật khóc.

Cius!—Synahr rên rỉ trong đầu—mình đang ôm trong tay là một người đàn bà kỳ lạ và ướt át nhất Y'tellarien!

Eracion và hai gã anh trai có thể trông thấy chàng giờ đây và phá lên cười nhạo. Synahr Máu Lạnh, kẻ bị ám bởi Tà Thú, an ủi một người con gái nhỏ? Tuyệt vời hơn nữa—đã thành hôn cùng ả?! Loth thật biết cách đùa giỡn với số mạng con người.

Thành hôn. Hai chữ khiến Synahr bực bội, nhưng lại hài lòng theo một cách khác.

"Đủ rồi!" chàng gằn, song, môi lại di chuyển dọc gò má nàng, mơn xuống quai hàm. "Đừng khóc nữa."

Dừng lại trên đôi môi mọng ướt tương phản với bề mặt thô ráp trên môi mình, lời gắt của Synahr thốt ra cũng không kém phần tương phản với hành động dịu dàng của bản thân lúc ấy.

"Ta ra lệnh"—chàng thì thào vào miệng nàng—"cho nàng ngừng khóc."

Khóe miệng người thiếu nữ khẽ cong lên, một âm thanh nửa khóc, nửa cười vọt ra từ sâu trong cổ họng.

Synahr khựng lại. "Nàng cười?"

Sự bối rối trong giọng điệu của gã chiến binh hung tợn khiến Faith bật cười, là cười rộ thật sự. Đôi vai nàng rung lên, đôi bàn tay vẫn nắm chặt gấu áo nơi eo chàng, Synahr nhíu mày trước hành xử quái dị của ả đàn bà mà chàng gọi bằng phu nhân.

Như cảm nhận được sự khó chịu trong chàng, Faith dùng tay gạt đi giọt nước mắt còn đọng nơi đuôi mắt và khẽ nói.

"Ôi…tha lỗi cho tôi, chẳng là—" ho sặc để che lại giọng cười, nàng tằng hắng và tiếp tục, "chẳng là cách an ủi của ông rất… rất... à...mâu thuẫn."

"Mâu thuẫn? Như thế nào?" chàng hỏi, mày càng nhíu lại.

"À…thật hiếm khi một người vừa quát nạt lại vừa"—nàng liếm môi—"hôn một người khác như thế." Dừng lại một giây, nàng cười bẽn lẽn. "Và ai đời lại đi 'ra lệnh' cho người khác ngừng khóc?"

"Cho đến thời điểm này, ta có thể nói: cách đó thật sự hữu hiệu," chàng càu nhàu, có vẻ bực bội trước sự chuyển hướng vấn đề.

"Tôi nghĩ ông khó có thể nói rằng mình đã lên kế hoạch chuyện này ngay từ đầu, Dath," nàng đáp lại, mỉm cười.

"Không được gọi thẳng ta bằng tên thánh như thế, và chấm dứt cách xưng hô vô lễ đó. Từ đây gọi là 'chàng', hoặc 'phu quân', tự xưng bằng 'em', nàng hiểu chứ?" chàng gằn giọng, tay buông nàng ra, không hiều là do xấu hổ hay khó chịu. Faith lập tức cảm thấy một sự hụt hẫng bất ngờ.

"À…vâng, ph—phu quân, tôi—em đã rõ," nàng lí nhí, những danh xưng lạ lẫm tuột ra khỏi miệng một cách gượng gạo.

Thở dài, Synahr nói bằng giọng bình thản nhất.

"Ta cần nàng may lại vết thương."

"Ma—may lại?" đầu Faith bật dậy, đôi mắt bừng lên sửng sốt.

Gật đầu, chàng nhấc cánh tay đẫm máu của mình lên đùi, đuôi mắt khẽ giật vì cái đau xé do cử động đó đem lại. "Ta tin lão giáo sĩ già có chuẩn bị kim chỉ, nàng có thể tìm lấy những thứ cần thiết trong hành trang."

Faith cắn môi. Khỉ thật! Nàng đã quên mất hắn đã bị thương! Và nàng đã làm gì? Khóc lóc như một đứa trẻ lên ba ăn vạ!

Mò mẫm trong hành trang của họ, lấy ra một cây kim nhỏ và đám chỉ sợi mà Crodoth—một cách thần bí nào đó—đã dự đoán họ sẽ cần đến, nàng quay sang và nuốt ực.

"Tôi—à—em không chắc mình có thể làm điều này…ý em là, em không giỏi thêu vá cho lắm," nàng nói miễn cưỡng. Thật ra, Faith chưa một lần động đến mũi kim, đừng nói chi là may vá.

"Ta tưởng đó là chuyện đàn bà các người giỏi nhất?" chàng nhướng một bên mày, sự nghi vấn thuần túy lộ rõ.

"Ờ… đàn bà nơi em đến, họ…giỏi những thứ khác."

Mũi kim đầu tiên xuyên qua chỗ thịt toát, Faith nhăn mặt, cảm thấy đau thay cho Synahr. Nhưng quái lạ thay, gã đàn ông đến chớp mắt cũng không hề. Con người nơi đây giỏi chịu đựng đến thế sao? Hay chỉ mỗi người này?

Mím chặt môi, nàng thầm cảm ơn trời vì mình đã quá quen với máu. Nếu là một đứa trẻ bình thường, có lẽ đã ngất xỉu trước cảnh tượng trước mặt. Đôi tay nàng tuy có phần run rẩy, nhưng tuyệt nhiên vẫn có thể hoạt động.

"Ta sẽ biết ơn hơn nếu nàng khép nó lại nhanh hơn. Ta…à, không muốn công sức của nàng bị uổng phí, vì bệnh nhân của mình ngã lăn ra chết do cạn kiệt máu ngay trước khi nàng kết thúc," Synahr lên tiếng, giọng ẩn chứa sự khôi hài nhiều hơn là ca thán phiền hà. "Đường may có gọn gàng đẹp đẽ hay không, không quan trọng."

Faith đỏ mặt. Làm sao có thể nói cho chàng biết nàng không phải lo lắng vấn đề đẹp xấu, mà vì nàng chưa hề may vá bao giờ?! Nhưng chẳng phải cái thế giới này đầy rẫy ảo thuật? Vậy tại sao không dùng nó để chữa trị vết thương cơ chứ? Tội gì phải khâu vá mệt mỏi như thế này?

"Ông—chàng không phải biết pháp thuật sao? Tại sao không sử dụng nó?" nàng bất thần nói ra ý nghĩ của mình.

"Ta không thể. Nếu bây giờ sử dụng Masik, ta sẽ bị cạn kiệt pháp—"

Chàng khựng lại. Liệu có mạo hiểm quá không khi cho người đàn bà này biết điểm yếu của chàng?

"—Ta sẽ bị cạn kiệt pháp lực. Và điều đó sẽ đem đến những nguy hiểm khôn lường," chàng chậm rãi nói, quyết định sẽ liều lĩnh một lần. Ả đàn bà, dù gì, đã là vợ của chàng.

"Nguy hiểm?"

"Đúng vậy, nguy hiểm. Nhưng là cho nàng."

"Như lúc chiều?"

"...Đúng."

"Nếu tô—em hiểu đúng thì kẻ lúc ấy không phải là chàng," nàng hạ giọng "mà là Tà Thú? Một kẻ tên Hosterius?"

Chỉ có sự yên lặng trả lời Faith, đôi mắt hổ phách đang bừng lên sự nghi hoặc réo rắt. Synahr không ngờ rằng người đàn bà này lại nhạy bén đến vậy. Biết được Hosterius cũng đồng nghĩa với việc ả đã biết thân phận thật sự của chàng. Và Synahr không thích điều này chút nào.

"Và, hãy nói, vì sao nàng lại tin như vậy?" chất giọng chàng dò xét, thân người căng thẳng.

Vẫn dán mắt vào công việc trên tay, nàng trả lời một cách ngây thơ.

"Ở trong sách truyện phiêu lưu cũng hay có những tình tiết ấy, nào là quái vật sống trong một con người blah…blah…" cúi đầu xuống cắn đứt mối chỉ, Faith mỉm cười và tiếp tục liếng thoắng. "Vả lại, chàng đã từng đề cập đến chuyện Tà Thú trong người và cái tên Hosterius. Chàng xem, em chỉ là nối kết những mắc xích với—"

"Chờ đã—" Synahr gắt ngang, "truyện phiêu lưu? Họ viết những điều đó vào sách?"

Nàng gật đầu. "Ừm, như Harry Potter chẳng hạn. À, mà Harry Potter cũng chẳng có tình tiết nào gần giống thế… Để xem, là—"

"Đủ rồi. Ta không cần biết gã Harry này là ai, nhưng để người ta viết ra những điểm yếu của mình trên mặt giấy, gã đúng là một kẻ ngu ngốc," chàng đưa tay lên chặn lại, đoạn hạ giọng trầm khàn. "Hãy nói ta nghe, Faith, ở đâu nàng tìm thấy quyền sách này—quyền sách về ta?"

Faith chớp mắt liên tục trong vài giây, rồi bật cười.

"Ôi Chúa! Sách về chàng? Không, không," nàng sặc sụa, "họ có biết chàng là thần thánh phương nào mà viết về chàng? Vả lại, làm như thế chẳng khác nào vi phạm quyền tư ẩn cá nhân…"

Synahr khẽ lắc đầu, mặt mày cau lại. Ả đàn bà đang nói lên những điều điên rồ gì thế này?

"À, xem ra em đã lạc mất chàng ở đó," nàng ngồi thẳng lại và tằng hắng, "không có quyển sách nào…à…làm lộ yếu điểm của chàng cả, cứ yên tâm. Những điều được nêu ra chỉ đơn giản là kết luận của riêng em, dựa vào lời nói của chàng."

"Ta đã từng nói ra những điều đó?"

Faith nhún vai. "Không chính xác là thế. Nhưng đại loại theo em nhớ, thì chàng có 'không cho phép' một kẻ tên là Hosterius chạm đến em, và 'giấu' một kẻ gọi là Tà Thú trong người. Thiết nghĩ hai kẻ đó là một?"

"Nàng rất nhạy bén," Synahr cất giọng sau nhiều giây nghĩ ngợi, có vẻ ngạc nhiên với phát hiện của chính mình.

Nàng nghiêng đầu, tay đưa chiếc khăn ướt lên chùi đi vệt máu trên mặt chàng, miệng nhoẻn cười. "Không dám, ở nơi em đến, người ta gọi đó là...'trí tưởng tượng phong phú'."

Làn nước trên khăn gội rửa đi những vệt máu khô, nhưng đồng thời cũng để lộ ra một vết thương khá sâu ở quai hàm, có lẽ là do những nhánh cây cạ vào trên đường đến cứu nàng. Faith cảm thấy sự tự trách ban nãy lại trỗi lên. Những vết thương trên người gã đàn ông này, chẳng phải đều do nàng mà ra?

"Dath—à, phu quân, em cần phải may luôn vết thương trên mặt chàng, nó khá sâu. Chàng không ngại cạo râu chứ?" nàng hỏi, không rõ râu tóc đối với bọn người nơi đây có phải quan trọng lắm không. Dẫu gì những gã lính Covec mà nàng từng trông thấy đều để râu dài thượt.

Chàng lắc đầu. "Không, nhưng người hầu của ta đã tử trận. Nàng có chắc mình biết làm chuyện này?"

Faith không chắc, nhưng vẫn ậm ừ. Dẫu gì nàng đã làm rất tốt với bốn đường may thẳng tắp, Clara cũng từng nói nàng có một đôi tay khéo léo. Hẳn một công việc cạo râu thông thường sẽ không làm khó được nàng. Kéo túi hành trang đến cạnh, nàng lần mò trong mớ y phục hỗn độn.

"À… em vừa chợt nhớ ra, đây không phải là thời hiện đại, chắc máy cạo râu cũng không có nhỉ?" nàng quay lại, ngập ngừng hỏi. "Thường ngày thì…chàng dùng gì để làm điều này?"

Chân mày Synahr nhíu lại trước những ngôn từ quái lạ. "Dao và xà phòng, ta tin vậy. Ta chưa bao giờ tự cạo râu mình, công việc ấy là của kẻ hầu."

Nàng nhún vai. Dễ hiểu thôi, những kẻ quý tộc thời xưa ở thế giới nàng cũng có đầy tớ làm mọi chuyện, từ chăm lo râu tóc đến thay đổi y phục, cứ như cái danh quý tộc đã biến họ trở thành những con người bại liệt.

À, nhưng Synahr Baislinger quý tộc? Từ lần gặp gỡ đầu tiên của họ, chàng ta từ một tù nhân trở thành một kẻ tử tội, và từ một tử tội trở thành một chiến binh O'noaer, tuyệt nhiên không có dấu hiệu quyền quý nào. Song, chất giọng kẻ cả và thái độ ngạo mạn đó không lẫn vào đâu được. Synahr Baislinger đã quá quen được tuân thủ mệnh lệnh—như một kẻ bề trên.

Lôi một cây dao nhỏ và thanh xà phòng (ít nhất thì nàng nghĩ nó là xà phòng) ra khỏi hành lý, nàng vô tình làm rơi gói đồ bọc da màu nâu. Nhặt nó lên, Faith nhận ra đó là một quyển sách rất dày, với không hề bất kỳ một tựa đề hay hình vẽ nào trên bìa, và rất cũ. Xào xơ ra vài trang, toàn là chữ viết nơi này. Tại sao Crodoth lại tặng cho nàng một vật vô dụng thế này nhỉ? Đâu phải ông ta không biết nàng không biết chữ? Và Synahr lại là kẻ mù lòa?

Tuy nhiên, trong ánh sáng bập bùng của ngọn lửa lơ lửng trên đầu, Faith có thể trông thấy chút bụi đỏ phát quang toát ra từ những dòng chữ…

"Faith, nàng chính xác từ đâu đến?"

Câu hỏi đột ngột của Synahr lôi nàng quay về với thực tại. Ném cuốn sách vào lại hành lý, nàng quay về bên cạnh chàng với con dao và xà phòng trên tay, lòng có chút do dự vì thứ bụi ảo huyền bí.

Bah, chắc đó chỉ là bụi thông thường, phản chiếu dưới ánh lửa. Thế giới này khiến mình ngày càng văn vẻ đến khó ưa.



Rồi nàng lao vào công việc trước mắt. Đến khi kết thúc, Faith tin rằng mình đã thêm vào trên mặt Synahr ít nhất ba 'dấu tích chiến tranh' nữa, không tính vệt vừa được may lại.



2 nhận xét: