- C.h.a.p.t.e.r 22
Khai mở
Ba tuần đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của Faith Mariowen.
Du mục Ri'ef đã chứa chấp họ, và chuyện đó đến từ một mối ân giao giữa Synahr và Otiũmana, Tộc trưởng của bộ tộc tự do này. Họ du hành đến Socarlei trong những khoang xe nối đuôi nhau trên không trung, muôn vàn cánh chim bay quanh như bầu bạn cùng kẻ du mục. Ban ngày, người chiến binh thô thiển, một cách vụng về, cầm cây lược ngà chải đầu cho phu nhân; hay ôm nàng vào lòng và kể về những chuyện rất cũ, ngớ ngẩn của tuổi thơ bị quên lãng. Đêm về, hàng chục cỗ xe thuộc các gia đình khác nhau trong tộc vây tròn trên mặt đất. Họ ngồi đó, tận hưởng ngọn lửa bập bùng ở giữa, xung quanh là người du mục trong váy áo sặc sỡ, tay cầm bát đồng mạ bạc nhảy múa để ca ngợi tự do và hòa bình.
Ri'ef. Trong cổ ngữ nghĩa là 'hòa bình'. Và chân thật với cái tên đó, những con người du mục là biểu tượng của sự hài hòa giữa vạn vật.
Faith và Synahr đã sống trong hòa bình vào những ngày như vậy, một hòa bình trọn vẹn, cả thể xác lẫn linh hồn. Trong những giở phút tối nhất của đêm đen, sau ái ân; người thiếu nữ trải mình trên lồng ngực của tình nhân và nghĩ mãi về những lời tiên tri, những dạy bảo, những tâm tình khó hiểu của Y'tellarien. Mặt nước quá yên ắng khiến nàng cảm thấy bất an. Đối với Faith, cuộc sống không bao giờ trầm tĩnh, nó giống như một chữ 'W' in hoa, cứ lên rồi lại xuống. Và nàng e rằng mình chỉ mới ở đỉnh thứ nhất của con dốc, không biết lúc nào sẽ tụt xuống vực sâu.
Nhưng ít ra thì, nàng nghĩ, xin hãy để khoảng thời gian này kéo dài thêm một chút.
Rồi lại một chút.
Một chút đó kết thúc quá nhanh.
Ngày thứ hai-mươi-hai du hành cùng Ri'ef. Họ bắt đầu tụt xuống vực sâu.
"Mos Darangk!" một người du mục la lên kinh hãi vào sáng hôm đó, khi bầu trời vẫn còn kéo màn xanh thẫm.
Ba mũi lao đỏ, đuôi mang dấu hiệu Đường-Rồng-Đạo, đang lao mình về phía đoàn xe Haitar.
Tộc trưởng Otiũmana nhào ra khỏi khoang xe, mái tóc bạc dài ngang lưng không ngừng tốc bay trong gió, hàng chục khuyên đồng nhỏ trên vành tai xô đầy vào nhau nghe lạo rạo. "Mos Darangk? Không thể nà—"
Lời nói chưa dứt, mũi lao đỏ mang theo hơi thở của pháp thuật đã trượt ngang qua má, Otiũmana gồng mình đón nhận sự bỏng rát xé thịt. Ở phía sau ông, ba cỗ xe đang bùng lên lửa xanh, đàn bà và trẻ con đua nhau thoát khỏi chúng, ném người lên những con Haitar đang bấn loạn gần đó. Trước mặt họ, hình ảnh Mos Darangk thần thánh với mái tóc trắng như mây và làn da ánh lên chất đồng, hiện ra như vị Thần chiến tranh Cius. Trên tay kẻ này, một quả cầu pháp thuật đỏ thẫm đang chuyển thành hình mũi lao tiếp theo.
"Dừng lại! Hỡi Mos Darangk cao quý! Vì cớ gì ngài lại tấn công chúng tôi?" Otiũmana thét, cây gậy sồi trong tay quờ quạng giữa không trung khi ông cưỡi một con Haitar bay về hướng kẻ tấn công. "Chúng tôi là Du mục Ri'ef, nằm dưới sự bảo vệ của Hoàng Gia! Và Ri'ef chưa hề xúc phạm ngài!"
"Ngươi chứa chấp người mà ta cần giết," kẻ lạ mặt chỉ nói đơn giản.
Otiũmana lạnh người. Mos Darangk không bao giờ giết người, có chăng thì chỉ những kẻ quấy phá Thung lũng Sanctus của họ—chuyện mà chẳng con người nào, dù có dại khờ, dám làm. Kẻ trước mặt ông giờ đây chỉ có thể là một.
"Người…mà ngài cần giết?" giọng ông run rẩy.
"Đúng," kẻ lạ lên tiếng. "Loyl Ovango, một Kiếm Máu."
"Ngươi là Caedor Regis!" Otiũmana bất giác thốt ra cái tên trong đầu.
Faith nhận ra gã đàn ông hình dáng thanh nhã hệt các tượng đồng La Mã đó. Chẳng phải hắn là kẻ vượt sông Thang cùng họ sao? Tại sao hắn lại tấn công Otiũmana? Du mục Ri'ef nổi tiếng là bộ tộc của hòa bình, họ không bao giờ gây hấn với ai, lại càng không can dự vào những mối cừu hận thường xuyên giữa các bộ tộc. Đó là, chưa kể Ri'ef được che chở bởi Hoàng Gia Zoieus.
"Chuyện gì đang xày ra đấy?" từ sau lưng nàng, Synahr lên tiếng.
"Kẻ mà hình dáng kỳ lạ em đã nói với chàng đi cùng chúng ta trên sông Thang lúc trước, hắn đang tấn công những người du mục."
Đôi mắt vàng của Synahr lóe lên chút nhận thức. "Mos Darangk? Không thể nào, Mos Darangk không bao giờ can dự vào chuyện con người, lại càng không tấn công họ," chàng nói, nhớ lại phản ứng của gã Đường-Rồng-Đạo hôm ấy trước cảnh máu đổ trên thuyền. Hắn thậm chí không hề có một lời can gián. Khi thuyền cập bến, gã Mos Darangk cùng Thiên Mã của hắn chỉ lặng lẽ bỏ đi.
"Otiũmana gọi hắn là Caedor Regis," nàng nói khẽ, đầu vẫn còn ngoái ra khỏi khe cửa, mắt mở to nhìn hai bóng hình phía trên khoang xe của họ chỉ vài cái sải tay, tai dỏng lên nghe ngóng. "Hắn… bảo rằng đến đây để giết một người…Kiếm Máu gì đó."
Phía sau không có tiếng trả lời.
"Chàng nghĩ chúng ta nên làm gì? Em tưởng Du mục Ri'ef là những kẻ bất-khả—" lùi người quay lại, đôi mắt Faith mở to hốt hoảng, "—chàng đang làm gì vậy?!"
Gài lại mối nới trên áo chỉ sắt, Synahr nhấc lên giáp ngực sáng choang, một tay ngửa ra đưa về phía nàng.
"Lại đây, giúp ta mặc giáp vào," khuôn mặt chàng chợt trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. "Ta tin rằng kẻ hắn đang tìm chính là ta."
"Nhưng—không thể nào! Hắn đã từng gặp chàng trên thuyền, lúc đó hắn không hề—"
"Lúc đó, ta đang 'bận'. Và hắn tôn trọng điều đó."
Faith ngước nhìn phu quân của mình, trên khuôn mặt chàng là sự cương quyết mà nàng chưa hề thấy trước đây, sắc hoàng kim ẩn chứa sự chết chóc và hận thù gay gắt. Tất cả những điều này đều đến ngay sau lúc cái tên Caedor Regis được thốt ra. Giữa họ có thù oán gì?
Faith đã không kịp hỏi điều đó. Trong một giây khi bàn tay chàng áp nhẹ lên trán nàng, thoáng qua trên mặt kẻ lạnh máu là một sự day dứt đến não lòng.
"Ta xin lỗi, nhưng ta không thể để nàng gặp nguy hiểm."
Và rồi tri thức nàng tắt lịm.
Faith tỉnh dậy bởi cảm giác mát lạnh trên má. Mở mắt, hình ảnh già nua của Otiũmana tràn vào khoảng không trước mặt. Nàng nhíu mày toan ngồi dậy, chợt nhận ra bản thân không hề cử động theo ý muốn. Nói đúng ra là, không thể.
Nàng đang bị trói.
Giẫy mạnh, đôi mắt xanh phóng về phía vị tộc trưởng du mục đầy cáo buộc. "Chuyện này có nghĩa là gì? Synahr đâu? Tại sao lại trói—?"
"Suỵt, con gái," Otiũmana lắc đầu, thở dài và ném khăn ướt vào thau. "Đúng như Synahr đã nói, con quả thật sẽ không ở yên. Dây trói là để bảo vệ con, Faith à."
"Bảo vệ tôi? Bảo vệ tôi khỏi cái gì?" nàng quát.
"Khỏi chính bản thân con."
Faith gượng dậy, mày vẫn chau lại. Chợt, nhận ra một điều gì đó, đôi mắt nàng mở to kinh hoàng.
"Ông vừa gọi… 'Synahr'!"
Một nụ cười thâm sâu nở chậm trên môi vị tộc trưởng. "Con cũng vậy, con gái à."
Đoạn, như nhận ra nỗi sợ trong mắt nàng, ông đặt bàn tay thô ráp của mình lên ngực nàng, nơi trái tim đang đập. Đây là một hành động thân thiết mà người du mục chỉ thể hiện với tộc dân của mình. "Đừng lo, bí mật của con sẽ an toàn với ta."
Đến cuối cùng, sau nhiều giây nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của người du mục; với sự nhẹ nhõm thầm kín, Faith lẳng lặng lên tiếng. "Cám ơn."
Rồi như chợt nhớ ra điều gì khi nhìn ra bầu trời rạng sáng đang di chuyển ngược lại ngoài cửa sổ, nàng hốt hoảng lên giọng. Một dự cảm âm u tràn ngập tâm trí.
"Synahr đâu?"
"Hắn đã ở lại"—Otiũmana khựng lại trước cái tên—"cùng Caedor Regis."
Dự cảm của nàng đã đúng.
"Ý ông là…?"
"Đúng vậy," ông gật đầu thểu não. "Synahr đã chấp nhận thách đấu cùng gã Sát-thủ Bội-đạo, dưới danh nghĩa của Kiếm Máu Loyl Ovango."
Không hề quan tâm đến cái danh xưng Sát-thủ Bội-đạo đến từ đâu, cũng chẳng cần biết cái tên Loyl Ovango có nghĩa gì; nàng bật người dậy, giọng điệu hoàn toàn phẫn nộ. "Và ông đã để chàng lại nơi đó? Ông biết quá rõ Synahr không thể…với ánh mặt trời!"
"Ta không thể làm được gì khác. Caedor Regis là một tội phạm nguy hiểm, sự bảo vệ của Hoàng Gia vốn không có ý nghĩa gì với hắn. Nếu ở lại, trước sau gì tộc dân của ta cũng bị lôi kéo vào những thù hận không đáng. Điều duy nhất ta có thể làm cho Baislinger là đem con đi."
"Thù hận không đáng?" giọng Faith kiềm nén, run rẩy. "Chỉ vì lãng tránh thù hận mà ông bỏ rơi mạng sống một con người?"
Tay vuốt nhẹ lên biểu tượng đầy màu sắc trên ngực áo mình, ông nhẹ nhàng lên tiếng. "Đây là cách sống của Ri'ef, con gái ạ. Hẳn con cũng biết ba vòng tròn này nghĩa là gì?"
Làm sao nàng không rõ cho được. Suốt ba tuần du hành cùng họ, đó là tất cả những gì nàng nghe thấy hằng ngày. Với tinh thần của biểu tượng đó, Ri'ef không hề bị cuốn vào những tranh chấp, máu lửa, phiền muộn của 235 bộ tộc còn lại. Faith đã cảm thấy chúng vô cùng ý nghĩa, và toàn tâm khâm phục lối sống của những con người du mục.
Ít nhất, chỉ đến giây phút này.
"Màu lam cho Hòa bình, màu đỏ cho Hạnh phúc, màu lục cho Tự do," Otiũmana kiêu hãnh nhắc lại điều đã thuộc nằm lòng. "Đó là bản chất tồn tại của dân Ri'ef, con gái. Chúng ta lấy bốn bể làm nhà, làm ngơ với thiên hạ, cười nhạo lên chiến tranh. Cuộc sống ở phía dưới mặt đất vốn có nhiều tham vọng, hận thù, khói lửa mà có lẽ cả đời bọn ta—và cả họ—cũng không thể hiểu được nguyên do. Chỉ là, Du mục Ri'ef chọn từ bỏ chúng, trong khi những kẻ dưới kia chọn ôm ấp chúng vào lòng."
"Từ lúc nào 'chạy trốn' được gọi là 'từ bỏ' hả ngài Tộc trưởng?" nàng gắt lên đầy mỉa mai. "Ông thật sự nghĩ rằng Ri'ef [Hòa bình] là như thế này? Chạy trốn khỏi chiến tranh và thù hận, ngoảnh mặt làm ngơ với lương tâm?"
Ngài tộc trưởng quay đi, tránh cái nhìn buộc tội của người thiếu nữ tuổi đời đáng cháu mình.
"Tự do, Hạnh phúc và Hòa bình mà người Ri'ef muốn đạt được," mắt đảo xuống ngực, ám chỉ cách chào hỏi thân thiết của dân Ri'ef, nàng thổn thức, "là ở trong tim, Ngài Otiũmana. Không phải là sự yên bình giả dối trong trốn chạy và thờ ơ."
Nhiều giây trôi qua trong sự yên lặng của lương tâm dằn vặt.
"Ta không thể," cuối cùng, Otiũmana lẳng lặng lắc đầu, giọng buồn rầu. "Ta đã từng mang ơn Công tử Synahr. Và để đáp đền cho hắn, ta đã liều lĩnh chứa chấp hai người, nhưng không thể vẹn toàn lời hứa một khi tên Sát-thủ Bội-đạo chen chân vào. Đem con về Socarlei và giao cho gia đình Baislinger là điều duy nhất ta có thể làm để trả món nợ ân tình này."
Bàn tay Faith nắm lại. Với một lão già cổ hủ như Otiũmana, có nói thêm cũng thừa thãi. Ông ta nhất định sẽ không để nàng đi. Thế giới này, dù gì đi nữa, cũng bị ràng buộc bởi danh dự một cách nặng nề. Và danh dự—nếu không phải lương tâm—cũng là thứ bắt buộc Tộc trưởng Ri'ef phải đưa Faith về Socarlei an toàn.
Cảm thấy người thiếu nữ đã dịu lại, vị tộc trưởng mỉm cười, đoạn đứng dậy. "Xem ra con đã hiểu tầm quan trọng của vấn đề, con gái. Hãy giữ lấy mạng sống, biết đâu Công tử Synahr có thể an toàn trở về?"
Faith im lặng, mắt dán vào nền xe bằng gỗ.
Trước khi khuất người sau cánh cửa khảm đầy hình thù kỳ dị, Otiũmana quay đầu lại nhìn nàng lần cuối.
"Vả lại, dù không nhất định, rất có thể con đang mang trong mình giọt máu của Baislinger," miệng ông cười hiền từ, thậm chí có phần hàm ý. "Chuyện như thế luôn xảy ra với những kẻ trong hôn nhân."
Cánh cửa vừa đóng lại, Faith tựa người vào thành xe và đứng dậy, mắt nhìn quanh quất tìm kiếm vật nhọn hay sắc bén để cắt đứt dây trói. Dù vẫn canh cánh những điều Otiũmana vừa nói ra, nhưng nỗi lo cho Synahr còn vượt trên cả sự an toàn cho bản thân—đừng nói chi một sinh mạng vô hình vẫn chưa được chắc chắn trong bụng. Lão tộc trưởng hẳn chỉ nói ra điều đó để ngăn cản ý muốn quay về của nàng. Đó chỉ là một đòn tâm lý.
Một cách chậm rãi, những ngón chân mỏi mệt của nàng di chuyển trên túi hành lý, nơi nàng chắc rằng con dao cạo vẫn còn nằm cạnh thanh xà phòng, giữa những gói vải. Nút thắt vừa mở, đồ đạc và tiền bạc vương vãi ra nền xe, nhưng tuyệt nhiên không hề thấy bóng dáng con dao nhỏ. Faith rủa thầm trong bụng, Otiũmana dường như đã đoán hết tâm tư của nàng! Cắn môi đến rướm máu, nàng tựa vào thành xe, sự thất vọng trào lên khiến cổ họng nghẽn tắc.
Thật là tội nghiệp! Không lẽ mày không còn cách nào sao, Faith? Ngồi đây và chờ đợi tin tử của người mày yêu thương?
Nhưng mày là một Mara'sika—giọng nói trong đầu đáp lại—Hay ít ra, thân xác này từng là.
Một nụ cười vô định nở trên môi người thiếu nữ, sự hy vọng trở về khi nàng tất tả nhào về đống đồ đạc vương vãi. Cốc nhỏ, chăn, quần áo và một số đá dị dạng len lỏi giữa hàng chục đồng vàng lấp lánh. Nhưng đập vào mắt nàng chỉ một quyển sách cũ kỹ bọc da nâu. Như thể cảm nhận được cái nhìn rát bỏng của nàng, hoặc do gió tuồn vào từ cửa sổ, những trang giấy đua nhau vẫy gọi, bụi đỏ mờ ảo dần dần xoáy lên. Faith quỳ xuống phía trên trang sách được lật ra, đôi mắt mở to, chăm chú vào những dòng chữ đỏ thẫm dần dần hiện rõ.
"Releasogak."
Một luồng năng lượng xộc lên trong nàng, Faith nhắm nghiền mắt, nhưng không kiềm lại nó. Tức thì, sợi dây trói quanh co giãn đôi chút và—như một con trăn bị tra tấn—lồng lên dữ dội rồi đứt bặt, rớt xuống quanh chân nàng. Nhìn quanh, Faith sửng sốt khi những túi vải và gối đệm trong xe đều bị xé toạt, có lẽ vì ảnh hưởng của lời chú. May mắn thay, không một sự đổ vỡ nào gây báo động cho kẻ bên ngoài. Faith nhủ thầm nàng sẽ điều khiển tốt hơn lần thi pháp tiếp theo. Và chắc chắn sẽ có lần tiếp theo, dự cảm mách bảo như vậy. Nhoài đầu ra cửa sổ nhìn xuống, sự hy vọng nhỏ nhoi trong nàng chợt tắt ngấm. Thoát được trói buộc thì sao? Họ đang ở cách mặt đất mấy trăm bộ, nhào ra khỏi xe lúc này chẳng khác nào tự sát. Trừ khi bọn Haittar chịu đáp xuống…
Một ý tưởng lóe lên trong đầu. Faith nhanh chóng quay trở về bên quyển sách dày, miệng lầm bầm những từ ngữ không xác định. Một cách huyền bí, chỗ lật ra tiếp theo rơi vào thứ nàng cầm tìm: Linh Ngữ.
Những gì được ghi chép trên trang sách vàng vọt không khác gì mấy với những lời Treacheus nói ra hôm đó, cả những hiểm nguy có thể và sẽ xảy ra. Song, đúng như gã Kỵ Sĩ O'noaer đã từng nói, đây chẳng qua chỉ là một lời giới thiệu, phương cách thực hiện hay chú niệm không hề được nêu ra trong sách. Nàng cúi đầu, chân mày xô vào nhau dữ dội khi đọc đi đọc lại dòng chữ cuối cùng.
"Đối với những kẻ muốn vươn đến sự hòa hợp của Linh Ngữ, điều đầu tiên và cũng là duy nhất: khai mở bản thân."
Khai mở bản thân? Khai mở…bản thân…'khai mở'…
Bất thần, những từ ngữ thoát ra từ đôi môi mấp máy của nàng chợt trở nên khác lạ. Faith đã chuyển ngữ sang Masik mà không hề hay biết.
"Liberas*. [Khai mở]"
Ngay lập tức, Faith cảm thấy bản thân bị kéo vào một thế giới mông lung, cảm giác như đang bơi giữa muôn vàn thuốc gây tê. Vươn tay chạm vào một hình thể nhiễu loạn gần đó, nàng đột nhiên thấy mình bị hút mạnh vào. Chưng hửng giữa không trung, gió cào xé vào mặt không những không gây khó chịu, mà còn làm máu trong huyết quản nàng tăng vọt. Hứng chí, nàng đập cánh mạnh hơn, muốn bay cao hơn, cho đến khi thoát khỏi những ràng buộc xung quanh và tự do sải cánh giữa những gợn mây, tắm mình giữa mặt trời đỏ ừng, hương cỏ cây, đất, gió…
"Một số vì không đủ cẩn trọng hay khôn ngoan trong việc dùng Linh Ngữ, có thể sẽ hóa điên."
Lời nói của Treacheus ngày nào chợt tuồn về trong tâm thức. Hít mạnh, như dây cung bật về sau khi tên đã nhả ra, Faith ngã lưng vào thành xe thở hổn hển, mặc dù không cảm thấy kiệt sức.
Đây chính là 'sự nguy hiểm' từ mối giao cảm mà Treacheus đã nhắc đến.
Sau vài giây ổn định, người thiếu nữ đứng dậy, đôi mắt xanh bừng lên ánh lửa cương quyết.
"Liberas!"
Lúc bấy giờ, ở tít đầu dãy xe lơ lửng, Tộc trưởng Otiũmana bỗng khựng lại trên con Haitar của mình. Cũng như biết bao thuộc hạ vây quanh, ông mở to đôi mắt kinh ngạc nhìn về phía cuối đoàn.
Hai con Haitar thuần chủng tung cánh đỏ thẫm, nhoài ra phía trước và cắn đứt sợi xích nối xe. Đoạn phóng thân bay nhanh về hướng ngược lại.
Kéo theo sau lưng là khoang xe của Phu nhân Mariowen.
____________________________________________________________________
*Chắc ai cũng có thể nhận ra 'liberas' chính là từ 'liberate' mà ra, nghĩa là 'giải phóng'. Nhưng theo tinh thần của truyện, bạn thấy 'giải phóng bản thân' nghe không hay, nên đã chọn 'khai mở'. Sự khai mở này tượng trưng cho giải phóng bản thân khỏi sự ràng buộc của ngôn ngữ, hòa nhập vào thế giới tâm linh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét