Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 18 - Bộ xương khô trong tủ áo

*trong trường hợp bạn thắc mắc cái biểu hiện "Bộ xương khô giấu trong tủ áo" nghĩa là gì, bạn R xin giải thích luôn (mặc dù bạn biết ai cũng biết): nói về những điều bí mật đáng chê trách, đáng xấu hổ, đáng tởm, kinh dị, trong một gia tộc hay của một người. (Hãy tưởng tượng cảm giác của bạn khi mở tủ áo ra và trông thấy bộ xương trắng kêu lập cà lập cập :P)

    C.h.a.p.t.e.r 18
    Bộ xương trong tủ áo






Đêm ở biệt viện O'noaer. Fawkire.

Phu nhân Faith Mariowen đứng trước cánh cửa gỗ hình cung cao đến gần nóc, nhìn đăm đăm vào bề mặt chạm khắc những họa tiết hoa hồng, trong lòng dậy sóng.



Cánh cửa của căn phòng thuộc về Macoh O'noaer.

"Hãy vào đi, Phu nhân Mariowen, Công tử đang chờ," từ phía sau nàng, Treacheus lên tiếng.

Cảm nhận được nỗi sợ từ bả vai đông cứng của vị phu nhân xinh đẹp, Treacheus dịu giọng. "Đừng lo, kẻ truyền tin còn ra lệnh đích thân tôi tháp tùng nàng vào. Đây hẳn không phải là chuyện phu nhân đang nghĩ. Nếu không, Công tử cần kẻ thứ ba trong phòng làm gì?"

Nhưng khi Treacheus tiến lên mở cửa cửa, chàng lúc này mới phát hiện ra biểu hiện của vị phu nhân hoàn toàn không kinh vía như mình đã tưởng—ngược lại là đằng khác. Sự yên bình trải ra hờ hững trên mặt như sa tanh hong trên lửa, có cảm giác bất cứ lúc nào vệt cháy xém cũng có thể lấp liếm. Tính cách của người đàn bà này thật thăng trầm khó hiểu.

Trong phòng ánh nến thưa thớt, gió đêm lùa vào khuấy động. Gã Kỵ Sĩ chợt cảm thấy bất an. Công tử Macoh là kẻ ưa ánh sáng, không bao giờ ngài lại để sự âm u vây hãm như vậy.



"Nào, thế là đã đủ mặt. Hãy để bữa tiệc bắt đầu."



Bật người về phía trước, Treacheus lập tức rút kiếm ra trước giọng điệu giễu cợt của kẻ lạ mặt. Nhìn thẳng về hướng cửa sổ cao rộng, bóng hình một người in trên nền trời màu chàm, lửa yếu ớt trong lò sưởi loang loáng sắc kim loại trên người hắn, đôi mắt hoàng kim ánh lên sự lạnh lẽo khó dò.

Dath Mariowen đang đứng đó, nhàn nhã như kẻ đi câu. Với En Sangus kề qua cổ chủ nhân của tòa biệt viện.

"Ta đã gọi ả đến. Nhưng ngươi cũng không thể thoát được, Mariowen," Macoh run rẩy nói. "Đây là sự điên rồ!"

"Vậy sao?" giọng gã chiến binh cất lên lơ đãng.

Một cách bình thản, Treacheus tham gia vào. "Đúng vậy, Mariowen, ngài vốn biết nơi này bị vây đặc bời Kỵ-sĩ Giáp-thiên. Sự may mắn chỉ đến một lần."

"Ta cam đoan với ngươi, Baron, việc ta đứng trong căn phòng này, với lưỡi kiếm tỳ sát cổ chủ nhân đáng kính của ngươi, không có gì là may mắn cả," xoay nhẹ cổ tay như châm chọc con tin, gã đàn ông bâng quơ thêm vào, "—ngay từ khi các ngươi đã ngu ngốc hạ xuống những rào cản bảo vệ xung quanh hắn."

"Đây là sự điên rồ, Mariowen," Treacheus nhắc lại lời của Macoh vài giây trước, mắt trầm xuống cảnh giác.

"Ngươi có thể thấy," hắn nhún vai, "ta không hề phản đối."

"Vậy hãy chấm dứt nó và thả ta ra!" Macoh chợt nói, khuôn mặt không còn chút máu.

"Chỉ sau khi ngươi đã lặp lại những gì ta muốn nghe, cậu bé ạ."

"Được, được," tam công tử hét lên, "ta giải thoát ngươi khỏi lời hứa đó! Người đàn bà lại là của ngươi, Dath Mariowen!"

Tỳ mũi kiếm vào cuống họng, gã chiến binh kéo Macoh sát lại gần, đến khi mặt họ chỉ cách nhau một hơi thở, gã mới rít khẽ. "Người đàn bà luôn là của ta, cậu nhóc ạ," đoạn quay sang phía Treacheus, đôi mắt vô định. "Faith, hãy qua đây."

Đến lúc này, Treacheus mới nhớ ra người đàn bà phía sau mình. Những tưởng nàng ta sẽ vui mừng chạy đến bên phu quân, song biểu cảm trên gương mặt vị phu nhân lúc bấy giờ khiến kẻ đối diện không khỏi bàng hoàng. Lạc lõng và vô thần, Faith Mariowen chậm rãi tiến đến đứng cạnh gã chiến binh, mắt không một lần nhìn thẳng vào hắn.

"Đừng nghĩ ngươi có thể ngang nhiên uy hiếp một thiếu tộc chủ O'noaer mà có thể sống sót để ra đi," tam công tử gầm lên, ngay sau được thả ra và chạy đến nấp sau lưng gã cận vệ. "Treacheus, giết hắn cho ta!"

"Rất khó, cậu bé à."

Lời nói của kẻ mang ánh mắt hổ phách vừa dứt, từ bên ngoài cửa sổ, đôi cánh đỏ của loài Haitar vụt lướt qua, kéo theo phía sau là cờ thảm mang biểu tượng ba vòng tròn sặc sỡ đan vào nhau. Tiếng tù và trỗi lên xa xăm nhưng lại rất gần.

Báo hiệu sự xuất hiện của những người du mục Ri'ef.

Giữa không trung, hàng chục khoang xe gỗ với thành chạm trổ những hình thù quái dị nối đuôi nhau, len lỏi giữa chúng là những con Haitar thuần chủng, cánh đỏ thẫm nổi bật trên nền trời lam đậm. Nhưng cũng không choáng ngợp bằng những kẻ cưỡi trên chúng. Du mục Ri'ef trong y phục sặc sỡ, khăn choàng đầu và tua rua phấp phới trong gió. Họ giương đôi mắt khinh bạc nhìn xuống những kẻ nấp trong tường gạch, như thể nhạo báng sự tự giam hãm bản thân của những kẻ ngoại tộc.

Một khoang xe dừng lại cạnh cửa sổ, cửa mang dấu hiệu ba vòng tròn bật mở. Trước khi Treacheus kịp định thần trước sự xuất hiện bất ngờ của bộ tộc vốn nổi tiếng không-hiếu-khách này, Dath Mariowen và phu nhân đã bước chân vào vòng tay chào đón của chính bộ tộc đó.

"Ngươi đã trở thành một kẻ phản bội, Dath Mariowen," Macoh rít lên với cơn giận sôi sục, nhưng cũng đành bất lực trước những gì đang diễn ra.

Gã đấu sĩ vô địch của Salaman chỉ cười khẩy. Trước khi cánh cửa được sập lại, hắn đưa tay ra và thả En Sangus xuống nền gạch lạnh căm của gian phòng, viên hổ phách nơi chuôi kiếm lóe lên căm phẫn.

"Với vật này trở lại trong tay ngươi, không ai có thể nói ta đã bán rẻ người đàn bà của mình."






Đoàn xe Haitar cùng những người Ri'ef vừa khuất bóng, hơi thở đều đặn cũng trở về với gã Công tử O'noaer. Dù vẫn còn chìm trong hỏa cảm, Macoh cũng tự biết hắn không thể đuổi theo. Du mục Ri'ef xưa nay nằm dưới quyền đặc ân của Hoàng Gia Zoieus—có nghĩa là: bất-khả-xâm-phạm. Ở dưới sự bảo vệ của Ri'ef đồng nghĩa với nằm trong sự chở che của Hoàng Gia Zoieus. O'noaer có thể xúc phạm bất kỳ đại tộc nào. Nhưng với Hoàng Gia thì không thể.

Bực tức, hắn quay người thoát ra khỏi gian phòng, bước chân xa dần vào cánh Tây của biệt viện. Không một chút khó khăn, gã cận vệ đoán ngay điều gì sẽ xày ra. Đêm nay lại một số gia nô không ngủ được bởi đòn roi vô cớ của quý ngài Macoh.

Một cách chậm rãi, bàn tay giáp sắt đen bóng nhặt lên En Sangus, đôi mắt xanh đằm bỗng ánh lên sắc xám kỳ lạ khi dõi về hướng những đôi cánh đỏ trong đêm, rồi trượt lên thanh kiếm.

"Thật đáng buồn nhỉ, En Sangus? Bị chủ nhân bỏ rơi vì một người đàn bà."

Nở nụ cười nhỏ, Treacheus Baron đặt lại thanh bảo kiếm vào hộp gỗ khảm đá và lẩm bẩm.



"Ngài đã thay đổi quá nhiều, Synahr Baislinger."



.



.




Ánh trăng đêm hắt vào cửa sổ, qua chấn song tạo thành những vệt dài uốn éo trên thân người thiếu nữ, hiện đang ngồi co ro một góc trong khoang xe. Cách đó chỉ một cái sải tay, người chiến binh ngồi tựa vào thành xe, đầu ngửa, môi tái nhợt, mắt nhắm nghiền ra chiều mệt mỏi. Họ ở gần nhau, nhưng lại không hề động chạm.

Mắt nàng trượt trên mặt Synahr, tim nhói lên những nỗi đau day dứt, song lại nồng đượm vị ngọt bùi.

Ôm chặt lấy mình, Faith lắc đầu nguầy nguậy. "Không," thân run lên, giọng nàng trỗi dậy sự phủ nhận với chính bản thân. "Đây hoàn toàn không lành mạnh!"

Đôi mắt chàng vụt mở, lo lắng. "Faith?"

"Cảm giác này không bình thường!"

"i?" nhổm người dậy, đôi tay chàng với lấy nàng, ghìm chặt lại bả vai. "Nàng đang nói gì thế?"

"Chàng, Dath Mariowen, một kẻ ngược đãi, vô tình, nặng tính chiếm hữu," ngước đầu lên, nàng thổn thức. "Hết lần này đến lần khác, chàng đã vùi dập ta, cả linh hồn lẫn"—giọng nàng bỗng nghẹn đi—"thể xác."

Cúi đầu, Faith để nước mắt nóng hổi, lần đầu tiên kể từ sau sự phản bội, vỡ òa tự do trên gò má. "Chàng là một tên khốn nạn, biết không? Là một tên khốn nạn! Chàng từ chối ta, để rồi chấp nhận. Chấp nhận xong lại bội phản. Bội phản chán chê lại dẫn đến sỉ nhục! Ta tự hỏi mình có phải sống với nỗi đau quá lâu, đã trở nên nghiện ngập bởi chúng? Do đó—" nàng nấc, "do đó, đến tận giờ phút này, ta vẫn còn yêu chàng! Vẫn muốn đi theo chàng! Vẫn muốn được chàng vuốt ve ôm ấp— có bị tổn thương—"

Trước khi nàng kịp chấm dứt lời nguyền rủa xối xả, vòng tay lạnh giá đã choàng qua khóa chặt lấy nàng. Đầu vùi vào lồng ngực rộng, mũi hít vào mùi xạ hương pha lẫn da thuộc, Faith để mọi cảm xúc kiềm nén bấy lâu tuôn trào.

"Khác với chàng, ta không có Tà Thú trong người. Thân thể ta vẫn bằng xương cứng thịt mềm. Dao găm vào, máu vẫn chảy ra, Dath ạ," nàng nhắm mắt, giọng bỗng yếu ớt. "Xin chàng, đừng hành hạ ta nữa…"


Cuối cùng, nàng thổn thức trong nước mắt.
"Đây là một tình yêu không-lành-mạnh…"

Miết đôi môi trên gò má nóng ướt của nàng, Synahr khẽ lên tiếng. "Ta chẳng đã cảnh báo nàng trước? Đến bây giờ, mọi việc đã quá trễ."


"Ta đã không thể buông tay."


.



.




"Tình yêu nuốt chửng chị như Eva cắn phải trái cấm."

Câu nói của người thiếu nữ tóc nâu từ tận ngày hôm kia, đến giờ này mới ngấm dần vào nàng. Vì một lý do nào đó, Faith chợt cảm thấy nàng giờ đây chỉ mới là bắt đầu của một Eva.

Mắt xanh dõi lên nền trời đầy sao qua song cửa sổ, người thiếu nữ nằm quay nghiêng, tấm lưng trần áp sát vào lồng ngực bằng phẳng. Mồ hôi rịn ra sau cơn ân ái điên cuồng giờ đã lạnh đi trên da hai kẻ nằm sát cạnh nhau, thân rã rời. Chân đan vào nàng, gã đàn ông thu sát hơn người tình của mình vào lòng, đầu vùi vào mái tóc đen rối bời vẫn còn thoảng hương loại hoa tím ngát. Qua hơi thở đều đặn phả vào ót, Faith biết chàng đang ngủ, rất say.

"Chàng biết không, em sợ bản thân mình," rất khẽ, giọng nàng bật ra như một dấu chấm lặng giữa không gian vẫn vương mùi luyến ái. "Tình yêu này như sự ám ảnh của đêm không trăng, tối mù mờ không lối thoát."

Hơi thở chàng vẫn đều đặn. Nàng nhắm mắt lại, cầu mong giấc ngủ ùa đến để cứu vớt mớ xúc cảm hỗn độn trong đầu. Tình yêu của nàng dành cho con người này vượt ngoài cả ranh giới của lý do, khiến nàng—một cách điên rồ—dang vòng tay đón nhận tổn thương hắn mang lại như mẹ hiền ôm lấy đứa con ngỗ nghịch. Nàng e sợ mình sẽ hóa rồ như người đàn bà đã sinh ra mình.

Synahr thở dài trong giấc ngủ, tay vuốt nhẹ bụng nàng một cách vô thức. Đến khi nàng tưởng chàng lại chìm sâu trong mộng, người chiến binh chợt lên tiếng.

"Ta được nuôi lớn bởi nỗi đau, Faith à."

Ôm chặt nàng hơn, chàng hôn nhẹ lên bờ vai trần, một hành động chứng tỏ chàng đã hoàn toàn tỉnh giấc—đó là nếu như chàng thật sự đã đang ngủ.

"Sự tàn độc thấm nhuần vào máu ta, đầu độc tâm trí ta, đến nỗi"—giọng chàng chợt chân chất một cách lạ thường—"ta thật không biết cách không làm tổn thương người khác."

Nàng nín thở.

"Nàng có biết những bài hát của bọn hát rong về những chiến binh cổ xưa?"

Không đợi nàng đáp trả, Synahr tiếp lời, giọng mông lung xa xăm.

"Chuyện có một tòa lâu đài. Một cậu bé và một gã chiến binh."

"Lâu đài ẩn chứa những cái chết ngẫu nhiên một cách không-bình-thường. Cậu bé mãi đến năm tuổi mới hoàn toàn hiểu hết những ngẫu-nhiên chết người xảy ra với mình, đều không là ngẫu nhiên. Và, sự nhận thức đến chính từ cái đẩy tay của bà mẹ xuống vực sâu thăm thẳm. Lúc mở mắt, thù hận đứng lên và bước đi, bỏ lại sự thơ ngây vùi sâu dưới lòng đất lạnh. Nhưng đó vẫn chưa là kết thúc của câu chuyện."

Bàn tay nàng vuốt nhẹ những ngón tay nắm lại đến căng thẳng của Synahr, rồi hôn lên chúng.

"Sát hại thất bại, bà mẹ gửi đứa trẻ đến trại lính của cha nó—chỉ là, dưới vỏ bọc một tên nô lệ. Và nô lệ, nó đã trở thành."

"Bà ta muốn nó trả thù người đàn ông đó, hoặc muốn ông ta tự tay giết con trai mình. Đến bây giờ nó vẫn không rõ, và không quan tâm. Suốt gần nửa quãng đời, sự căm thù và nhục nhã dần nuôi lớn cái ý muốn giết đi gã chủ nhân. Và có thể nó đã làm thế nếu không nhận ra hắn chính là kẻ tạo ra mình. Đứng lên, nó đập vỡ gông xiềng và trở thành một chiến binh, sống đắm mình trong chiến tranh và thây ma, bán linh hồn cho quỷ dữ để đổi lấy vinh quang. Cho đến một ngày—"


Nhoài người lên, chàng tỳ môi vào chỗ nhạy cảm sau vành tai nàng, và thở nhẹ. "—nó gặp một người thiếu nữ."

"Và nàng cũng biết phần còn lại của câu chuyện," chàng khựng lại một giây rồi nhẹ nhàng nói tiếp, giọng êm ái.

"Nó yêu người thiếu nữ đó. Và biết tình yêu đó chỉ đem lại tổn thương cho nàng. Nhưng nó quá ích kỷ để buông tay."

"Em..."

"Đêm đã khuya, hãy ngủ đi, Cánh Huyền bé nhỏ," chàng cắt ngang, đặt một dấu chấm kết.

Faith không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ uống vào ý nghĩa của câu chuyện, vị đắng chát làm tê cả đầu lưỡi. Synahr Baislinger đã nuốt vào bao nhiêu kiêu hãnh để cho nàng biết về quá khứ đau thương của mình? Về người đàn bà đã phản bội chàng vào ách nô lệ được gọi bằng 'mẹ'? Về gã chủ nhân hành hạ tuổi thơ của mình được gọi bằng 'cha'? Về máu lửa điên cuồng được gọi là 'cuộc sống'? Vì một lý do nào đó, Faith tin rằng nàng là người đầu tiên nghe được câu chuyện này.



Thì ra, mỗi con người đều có bộ xương khô giấu trong tủ áo.



Quay người về phía Synahr, nàng luồn tay qua hông và tựa đầu vào lồng ngực lạnh giá.
Chưa bao giờ con bé Matheson cảm thấy ấm như lúc này.



Trong giấc ngủ không mộng, nàng tự hỏi những bộ xương khô liệu có hạnh phúc?






{chap này 'cảm' quá, ngắn, viết khỏe :P }

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét