Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 10 - Cảm xúc không tên

***warning: chương có Sexual Content, mild..




    C.h.a.p.t.e.r 10
    Cảm xúc không tên






Họ đã mất cả đêm hôm đó để nói về thế giới của nàng.

À, không phải. Chỉ có nàng nói, còn Synahr lẳng lặng lắng nghe.

Nàng kể cho chàng nghe về nước Mỹ, về xe ô tô và những con đường cao tốc, về tượng Vệ Nữ và những gì nó đại diện. Nàng còn nói về bác sĩ Brown và viện nghiên cứu trong trường đại học, nơi nàng sống gần hơn nửa khoảng thời gian, nửa còn lại được trải qua ở nhà Mục sư Howard và ngôi trường nhỏ dành cho người tàn tận trong thị trấn. Nàng nói, nói rất nhiều nữa, nhưng tuyệt nhiên không một chi tiết nào về bản thân, hay gia đình.

Và Synahr Baislinger, một chi tiết cũng không tin.

"Ta nghĩ người dân nơi nàng sống, họ đã nói đúng," chàng gật gù, khuôn mặt bình thản, "nàng quả thật có trí tưởng tượng rất phong phú."

Faith thở dài. Dĩ nhiên rồi, nàng mong đợi điều gì ở những con người cổ hủ này? Nhảy cẫng lên và dang tay đón nhận sự văn minh? Đúng thật nực cười. Thế là cuối cùng, kết luận về xuất xứ của nàng trong đầu Synahr dẫn đến một đảo hoang, quá cách biệt với thế giới bên ngoài đến nỗi một chút hiểu biết cơ bản về Y'tellarien nàng cũng không biết. Dĩ nhiên, sau đó nàng cũng không hề nhắc đến Đấng Cổ Xưa và cuộc hội thoại kỳ lạ trong mơ. Thà bị cho là một kẻ vô tri hay mơ mộng, còn hơn một người điên loạn trí.

Thật sự mà nói, Synahr có đủ lý do để tin rằng nàng đã mơ ra mọi chuyện. Dựa theo những gì chàng ta tin tưởng, Y'tellarien là vương quốc duy nhất dưới vòm trời này, nước Mỹ rộng lớn của nàng thoắt cái đã teo lại chỉ thành một hoang đảo không được biết đến. Nàng chưa bao giờ nghe thấy chuyện kỳ lạ đến thế, có một thế giới nào lại tồn tại chỉ với một vương quốc? Và nếu đã thống nhất như thế, tại sao gã chiến binh lại nói đến chiến tranh như thể chuyện xảy ra hằng ngày? Có đế chế nào lại để mặc 236 bộ tộc lớn nhỏ đánh chiếm lẫn nhau một cách tàn khốc trong suốt gần ba thiên niên kỉ?

Faith vốn nghĩ đây cũng giống như những câu chuyện phiêu lưu nàng đọc được trong tiểu thuyết, xuyên qua thời không để thống nhất giang sơn. Nhưng đứng trước một giang sơn đã được thống nhất, nàng làm sao có thể đi theo thứ gọi là Số Phận? Đấng Cổ Xưa có mục đích gì khi đưa nàng đến thế giới này? Để 'đặt Kẻ Hủy Diệt lên ngai vàng'? Để đi tìm Synahr Baislinger? Không phải ý bà ta muốn ám chỉ rằng Synahr sẽ hủy diệt Y'tellarien? Và vì bất kỳ lý do gì một đấng thần linh lại muốn hủy diệt chính thế giới của mình?

Trừ khi, đó không phải là thần linh.

Faith rùng mình, không muốn tin rằng chính quỷ sứ đã đưa linh hồn nàng đến đây. Và lại với mục đích hủy diệt.



Ba tuần trôi qua. Họ lên đường cùng nhau, đêm đến ngủ trọ ở nhà dân hay cắm trại ven đường. Nếu có gì thay đổi, đó chính là thái độ dịu dàng hơn của Synahr, và sự dạn dĩ hơn của Faith.


"Nếu Y'tellarien là vương quốc duy nhất trên mảnh đất này, vậy ra khỏi biên giới là thứ gì?" Faith biết quả đất vốn hình tròn, nếu Y'tellarien quả thật là độc nhất quốc gia, chắc hẳn nó sẽ không có biên giới. Nhưng nàng cũng vi vu đề ra nghi vấn này, cốt làm Synahr bối rối.

Câu trả lời, mặt khác, lại khiến kẻ bối rối là nàng.

"Không có thứ gì."

"Không có thứ gì?" nàng nhắc lại, không tin vào tai mình.

"Thần linh gọi nó là Biển Hư Vô—Saluma arb Iri'tumong," chàng nói, "và chỉ phần 'hư vô' của cái tên là xác thật. Biển Hư Vô không hề có nước. Cũng như không hề có bất cứ thứ gì."

Cổ họng nàng như nghẹn lại. Nghe qua thật chẳng khác gì ngày tận thế mà Nostradamus đã tiên đoán ở bên kia thế giới. Dự cảm mách bảo những điều không hay đang chờ đợi phía trước.

"Nó vẫn luôn như thế, từ tận ngày xưa?"

Chàng lắc đầu. "Không, sách cổ có ghi chép, Saluma arb Iri'tumong chỉ bắt đầu xuất hiện cách đây gần hai ngàn năm. Đi cùng với sự khuếch tán của nó là sự biến mất của nhiều giống loài quan trọng, như Rồng và Tiên Biển."

"Rồng? Không phải chúng ta đã đụng độ một con ở Mũriem sao?"

"Nó có thể là một trong những kẻ hiếm hoi còn sống sót cho đến tận ngày nay. Nghe nói Tộc Jerohem cũng còn tồn tại một, nhưng sự thể thật hư ra sao thì không ai biết."

"Em hiểu," nàng gật đầu, "chàng đã từng nói Jerohem sống rất khép kín. Nhưng làm sao ngay cả Hoàng Gia Zoieus cũng không biết tình hình bộ tộc của mình ra sao? Nếu Jerohem như chàng nói là một trong bốn đại tộc, không lẽ nào Zoieus bàng quan không bận tâm đến sự phát triển của nó?"

Synahr, có vẻ ngạc nhiên trước câu hỏi của nàng, chậm rãi lựa lời.

"Có thể nói…à…Jerohem là một nơi vào đã khó, ra lại càng khó hơn. Vậy thôi. Thêm nữa, Jerohem là bộ tộc hiền hòa nhất trong số các bộ tộc."

Có gì đó trong chất giọng của chàng khiến nàng cảm thấy sự hiền hòa này chính là vấn đề luôn làm phiền chàng. Nhưng ai biết được, cũng có thể Synahr Baislinger là một kẻ có lòng nghi kỵ to lớn.

Họ cưỡi ngựa thêm một vài dặm đường, Faith vẫn tiếp tục hỏi và Synahr vẫn kiên nhẫn trả lời, dù đôi lúc có những vấn đề chàng chỉ ậm ừ cho qua, không rõ là vì thấy phiền hay e ngại. Ban đầu nàng cứ tưởng gã đàn ông sẽ nhanh chóng gắt gỏng trước những câu hỏi dồn dập của nàng—dựa vào tính khí nổi lửa mà nàng đã quan sát trong những ngày qua. Nhưng không, chàng vẫn dùng thái độ bình hòa và vô cảm như thường lệ để trả lời những thắc mắc của nàng, với lý do sự vô tri của nàng không phải là một điều tốt, đặc biệt khi nàng là phu nhân của một chiến binh. Một ít kiến thức cơ bản sẽ giúp được nàng trong quãng đường dài phía trước, tạo điều kiện cho 'luật vàng son' nơi đây ngấm vào đầu óc.

Lại nói về 'luật vàng son', hai ngày trước, Faith và Synahr suýt đã đổ lửa vì vấn đề đó. Nhưng chuyện chẳng thể trách cả hai bên, khi mà Synahr Baislinger được sinh ra trong một xã hội xem đàn bà như cỏ rác, trong khi Faith Matheson lại là công dân của một đất nước bình đẳng tự do. Đúng vậy, 'luật vàng son' mà chúng ta nói đến ở đây chính là: đàn bà phải mãi mãi phục tùng đàn ông.

Faith không xem cái luật vàng đó ra gam nào, dù nàng không dại đến nỗi công khai ý nghĩ của mình. Người ta nói nhập gia tùy tục, chừng nào nàng còn ở trên mảnh đất bị nguyền rủa này, nàng sẽ tạm thời chấp nhận điều đó. Vì vậy, hôm đó nàng là người nhượng bộ đầu tiên, nhưng sự đối kháng của nàng đã để lại vị chua trong miệng gã chiến binh vốn đã quá quen với chế phụ hệ. Kể từ lúc đó, hàng loạt cách mệnh lệnh vô lý đã được đưa ra, và nàng bắt buộc phải nhất nhất tuân theo, không một chút chống cự.

Một mệnh lệnh mà nàng nghĩ xuất phát từ sự ngang ngược và lòng cao ngạo quá cỡ của Synahr là: nàng không bao giờ được 'rời mắt' khỏi phu quân của mình. Điều đó đồng nghĩa với việc nàng phải tò tò đi theo chàng từ sáng đến tối (ờ…dĩ nhiên trừ những 'lúc ấy'), đôi mắt không lúc nào được nhìn bất cứ thứ gì khác ngoài chàng, và đi đâu cũng phải dắt chàng theo. Faith dĩ nhiên cảm thấy nó rất buồn cười và khéo léo theo một cách khác, bởi ngoài Synahr ra nàng còn biết đi theo ai, ngoài chàng ra nàng còn biết nhìn gì, và dĩ nhiên nàng không thể bỏ lại chàng một mình mà tự đi lông nhông được. Bị kẹp lại như miếng thịt xông khói giữa bánh sandwich, nàng đã vô tình phục tuân mệnh lệnh của gã phu quân hợm hĩnh, dù nàng có muốn hay không.

Bị trói. Faith biết. Nàng bị trói bởi một thứ cảm xúc không tên.

Synahr Baislinger, chỉ trong vòng vài tuần ngắn ngủi, đã trở thành tâm điểm của cuộc đời nàng. Faith tin như vậy. Ngay từ giây phút cái tên chàng được nhắc đến bời kẻ-vô-hình-dong Đấng Cổ Xưa.

Đi mất rồi người tù bình khổ hạnh trong trại Covec ngày nào, không râu tóc cản trở, Synahr của ngày hôm nay sở hữu những đường nét hoàn mỹ, hệt như một bức tượng chiến binh thời La Mã cổ xưa. Sự hoàn mỹ đó không đến với Faith như một trận vũ bão bất ngờ, cũng chẳng tự nhiên như hơi thở; nó len lỏi trong nàng như những ngón tay vô hình, khéo léo, rình rập để rồi đến ngày hôm nay, nàng đã hoàn toàn nằm trọn trong cái nắm siết chặt.

Synahr không điển trai theo khuôn mẫu của người hiện đại, nhưng lại cuốn hút một cách huyền bí, thần thoại, đến nỗi gần như không thực. Nàng đủ sáng suốt để nhận ra, rằng sự nhận thức đó đã được nuôi dưỡng bởi cảm tình của nàng nhiều hơn là vẻ đẹp của gã chiến binh. Và cứ mỗi ngày trôi qua, nó lại rót vào nàng một chút của thứ tâm tình khó tả.

Nhưng Faith hiểu hơn bao giờ hết, một chút này cũng đủ để nuôi nấng một người cả đời.

Nàng cần chàng. Ít nhất thì nàng biết rõ thế.

Nông cạn? Người ta có thể cảm thấy cảm giác này như vậy. Dù gì đi nữa, nàng cũng chỉ là một cô gái trẻ chưa trải nghiệm đường đời và những rối ren trong tình cảm. Nhưng chuyện của bản thân chỉ mỗi bản thân hiểu, và tiếng gọi của linh hồn chỉ con tim mới có thể trả lời.

Faith Matheson, cả đời chỉ khao khát một điều. Không phải tình yêu, cũng không tiền bạc, mà là một thứ rất giản đơn—sự chú ý. Có nó, Mr. Matheson đã nhớ đến sự tồn tại của đứa con đầu lòng ở căn phòng số 402, trong lúc sắm sửa váy áo xúng xính cho đứa con riêng mình chiều chuộng ở căn nhà cao sang đỉnh Beverly Hill. Có nó, mục sư Howard đã gõ tay lên cửa phòng nàng vào những đêm Giáng sinh ấm cúng, khi gia đình họ quay quần với bữa ăn đoàn tụ và bọn trẻ ùa quanh quà cáp đủ sắc màu. Có nó, Chúa sẽ không để nàng lặn ngụp trong cái chết được định trước mà không thèm ngó ngàng trong suốt mười bảy năm bệnh tật.

Nhưng nó lại chạy trốn nàng. Và, Faith Matheson đến rốt cục chỉ là một cái bóng mà người ta nhìn, nhưng chưa hề thấy.

Trước người đàn ông mù lòa này, một cách kỳ diệu nào đó, nàng cảm thấy bản thân đột nhiên có hình dạng lẫn sắc màu. Nàng nhận ra tóc mình vẫn đen, máu vẫn đỏ, bàn tay vẫn năm ngón; chứ không vô hình, vô sắc trong thế giới trắng đặc mùi sát trùng. Các bác sĩ nhìn nàng như một công trình thất bại, gia đình mục sư nhìn nàng như sự hy sinh cao cả của Chúa, Gabriel nhìn nàng như—ông ta thậm chí không hề nhìn thấy nàng. Sự giá trị duy nhất của nàng đối với gã triệu phú người Mỹ có chăng chỉ là quả thận nàng sở hữu, thứ duy nhất có thể cứu sống đứa con gái yêu của hắn, cũng là người em cùng cha khác mẹ nàng căm ghét mà không hiểu căn do.

Faith chưa hề biết mình đã luôn chờ đợi con người này, cho đến khi hắn hất tung cửa trại lính và đặt chân vào ngay trái tim nàng. Trớ trêu thay, kẻ duy nhất 'trông thấy' nàng lại là người không-thể-nhìn-thấy.







"Dath," nàng bất giác lên tiếng từ bên kia đám lửa trại, không khí căm lạnh phủ một lớp sương dày ở ngoại thành Fawkire.

Synahr ngẩng đầu, vẫn chưa quen với tên gọi giả dù đã qua gần một cái trăng non ở bên nhau. Vì một lý do huyền bí nào đó, chàng ngày càng ngứa ngáy mỗi khi nó thoát ra từ miệng Faith. Điều cuối cùng chàng muốn là phu nhân của mình sẽ quen với cái tên chàng vay mượn từ người khác, nhưng bản thân chàng lại không dám để lộ danh tính khát máu của mình. Họ đang bước đi trên đất Trung Ân. Phiền phức cái tên Synahr Baislinger đem lại rất có thể sẽ khiến họ mất mạng, và pháp lực của chàng giờ đây không đủ để đảm bảo an toàn của cả hai. Ít nhất, chàng nghĩ, phải đợi đến khi họ về đến Socarlei, nơi Eracion có thể dỡ bỏ Cazeit Bo - Lời-nguyền Tử-linh và trả lại pháp lực vốn có của chàng, mặc dù cơ hội thành công thật sự nhỏ nhoi. Trên đời này, kẻ có thể giải trừ Bah Masik (ma thuật) không phải nhiều, đặc biệt là Bah Masik từ một Mara'sika (Đại pháp sư) cường hùng như Casamona. Eracion tuy là Healia (lang y) mạnh nhất nhà Baislinger, nhưng cũng khó lòng địch lại Mara'sika Casamona Mohagen.

"Điều gì?" chàng chậm rãi lên giọng, tai lắng nghe nhịp tim tăng nhịp của Faith mà không khỏi thắc mắc.

"Chàng…chàng đã từng nói danh dự ràng buộc một người chiến binh về nhiều mặt."

"Ừm."

"…và cũng từng bảo nó bao gồm việc trả ơn—ý em là—hồi báo."

"Vậy thì sao?" Synahr nhíu mày, nàng ta định nhắc đến việc chàng đã cứu nàng?

"Em chỉ muốn biết, vì em đã một lần cứu chàng…"

Cius, ả đang nói đến chuyện ả đã cứu chàng!—Synahr kinh ngạc—Vậy mà trong mấy tuần qua chàng cứ tưởng Faith là một người con gái vô tri—

"…vậy có phải chàng đã nợ em?"

—và không toan tính! Rõ ràng, chàng đã lầm. Faith Matheson không khác gì với đồng loại của mình! Có chăng thì ả khéo léo hơn, chọn đến ngày hôm nay mới để lộ lòng tham của mình.

"Chúng ta sẽ tính đến chuyện đó khi về đến Socarlei," chàng lạnh lùng đáp, sự phát hiện khiến miệng đắng đi.

Thật ngu dại! Đáng ra chàng không nên hạ thấp đề phòng, vội vã kết luận ả là một người thiếu nữ ngây ngô không hiểu chuyện. Ả đến từ một nơi cách biệt với đời, nhưng cũng không thể vì thế mà cho rằng ả không hiểu thế sự. ít nhất thì người đàn bà hiểu rất rõ về lòng tham.

"Em muốn nói về điều đó ngay bây giờ, nếu chàng không phiền," Faith nhẹ nhàng nói, chất giọng ấm áp của nàng khiến bụng Synahr sôi sục.

Quay đầu, khuôn mặt chàng đanh lại, giọng vô cảm. "Được, vậy nàng muốn hồi đáp thế nào?"

Vàng bạc, đá quý, lụa là gấm vóc? Bất cứ thứ gì để thỏa lòng tham đáng nguyền rủa của—

"Em muốn ba điều hứa từ chàng."

—ả đàn bà gian mãnh! Không phải một, mà là ba! Bước tiếp theo từ ba điều đó sẽ tuồn ra trăm ngàn yêu cầu, chàng không nhi ngờ gì về điều đó!

Nhưng chàng là một chiến binh. Và một chiến binh không bao giờ đi ngược lại danh dự của mình.

Gật đầu, chàng đáp một cách kiềm nén. "Ba điều. Nàng có lời hứa của ta."

Synahr lắng nghe tiếng thở phào của Faith mà trong lòng dậy sóng. Chàng đã cảm thương cho người đàn mà này, thậm chí gần như—tin tưởng vào ả! Chàng đúng là một gã khờ, không khác đi chút nào với thằng nhỏ khốn nạn của hai-mươi-hai năm về trước. Ở tuổi đời hai-mươi-và-bảy, chàng nghĩ mình đã rất khôn ngoan, già giặn trong việc đánh giá con người, vậy mà…

Tiếng sột soạt của lá cây trên nền đất thu lại chú ý của chàng, Synahr căng mình lắng nghe tiếng thở đều đặn của vị phu nhân khi ả tiến gần đến bên chàng và quỳ xuống. Vẫn ngồi tựa vào gốc cây với tư thế bình thản, tay gác lên gối, một chân co lên, chàng mím chặt môi cố giữ sự vô cảm trên mặt không bị nứt rạn. Cơn giận trong lòng âm ĩ như nham thạch dưới mặt đá yên ả.

Nhưng sự bùng phát lại không phải là thứ hỏa cảm mà chàng chờ đợi.

Faith Matheson luồn đôi tay mong manh của mình qua thân ôm chặt, đầu tựa lên vai và áp vào má chàng, hơi thở nóng rát khiến một luồng nhiệt chạy dọc sống lưng.

"Điều thứ nhất," nàng thì thào vào tai chàng, "chàng không bao giờ được đẩy-em-ra."

Cụm từ 'đầy em ra' được nhấn mạnh với một cảm xúc dữ dội, chàng bần thần nhận ra Faith không chỉ ám dụ về mặt thể xác.

Và ả hôn chàng.

Synahr đã từng được các quý phu nhân chủ động hôn qua không ít lần. Song, không một ai trong số những khuôn mặt xinh đẹp đó lại có thể khiến cảm xúc của chàng náo động như Faith—người đàn bà chàng không biết mặt. Sự bỡ ngỡ trước hành động bất ngờ của nàng khiến chàng vô lực, tâm trí rỗng tuếch, lóng ngóng như một gã trai làng mới lớn. Đôi tay bé nhỏ áp lên mặt, môi nàng mơn trên chàng, lưỡi lướt nhẹ trên bề mặt khô tróc. Chàng rùng mình, nhưng không vì lạnh.

"À…"—nàng cắn nhẹ môi chàng—"em không biết chính xác mình nên làm gì…"

Chàng nín thở.

"Như thế này"—với sự chân thành thuần khiết nhất, nàng hỏi khẽ—"có gọi là hôn không?"

Sự kiềm chế bấy lâu Synahr tự hào, thoắt cái đã bật gẫy.

Một âm thanh giày vò thoát ra từ cổ họng người chiến binh trước khi đôi tay vạm vỡ vòng qua trói chặt nàng. Những gì tiếp theo ập đến không có gì giống với nụ hôn vội vã ba tuần trước. Không một chút nào.

Nó nóng. Hoang dại. Và ướt.

Môi đan môi, lưỡi tuồn vào đan quấn, vòng tay siết chặt đến ngộp thở. Ngay cả trong tưởng tượng táo bạo nhất, nàng cũng chưa hề nghĩ một nụ hôn có thể đem đến cho nàng thứ xúc cảm tuôn trào này. Trong thoáng chốc, kẻ chủ động đã trở thành người bị động. Synahr đã hôn nàng như thế, vồ vập như gã chiến binh sắp ra trận hôn nàng thôn nữ hẹn ước của mình, gấp rút như kẻ hành hương gặp nước trên sa mạc. Một phần sợ, ba phần kích thích; tâm trí nàng bơi giữa muôn vàn xúc giác không tả nên lời, đôi tay bất giác đan vào mái tóc đen nhánh và ghì chặt khi lưng nàng bỗng nhiên chạm đất, thân bị ép chặt xuống nền cỏ mềm.

Mép của chiếc áo dài thùng thình nàng đang mang trên người được kéo xộc lên đến bụng, không khí lùa vào khiến da nổi sởn. Faith giật mình hít mạnh khi bàn tay lạnh lẽo áp vào ngực nàng, những ngón tay mơn trớn trên làn da nóng ấm khiến cơ bụng nàng co lại, nhiệt bừng lên trên gò má không kiểm soát. Chúa! Đây là nụ hôn nàng đã khởi đầu sao? Nó lúc nào cũng có tác dụng này? Và với bất cứ ai?

Hoan lạc trỗi lên trên thể xác, nhưng lại không thể sánh bằng sự ấm áp lan tỏa trong tâm trí, cảm giác như ngàn con bướm chắp cánh trong bụng.

Không. Faith nghĩ khi môi Synahr rời khỏi nàng và miết dọc theo cổ xuống ngực, để lại những nụ hôn nóng ướt dọc đường. Chỉ ngay lúc này. Với người đàn ông này.


Và đột nhiên, nàng chợt biết tên của thứ cảm-xúc không-tên.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét