Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 11 - Cùng một giấc mơ



    C.h.a.p.t.e.r 11
    Cùng một giấc mơ






"Em yêu chàng."


Ba chữ đơn giản nhưng còn có tác dụng kinh hãi hơn cả Lời-nguyền-tử-linh. Synahr Baislinger khựng lại, cảm thấy toàn thân đuối sức lạ kỳ trước luồng cảm xúc dồn dập, dục vọng bùng cháy với một cường độ mà chàng không nghĩ có thể, và cũng không hiểu vì sao.

Rồi, sự nhận thức bất ngờ trong đầu đã nhanh chóng dập tắt ngọn lửa đó.

Bật thẳng người dậy, bỏ lại người đàn bà vẫn còn lạc đi trong sự đam mê trên nền đất, chàng mở miệng rên nhỏ, "Cius, không!"

Bần thần, Faith chồm lên, cảm giác hụt hẫng pha lẫn xấu hổ khiến cổ họng nghẹn ngào. Nước mắt nóng hổi dợm lên khóe mắt, nàng cắn môi kiềm lại, đôi tay quờ quạng miết nhanh trên váy áo nhăn nhúm một cách vô thần.

Nắm chặt tay, Synahr quay lưng về phía nàng, giọng chàng bỗng bình thản một cách không thần thánh.

"Hãy giữ lại thứ cảm xúc đó. Ta không có chỗ dùng cho tình yêu của nàng."

Sự từ chối như mật trào lên cuống họng làm đắng cả miệng. 'Không có chỗ dùng'? Gã đàn ông thật sự nghĩ rằng mọi thứ trên đời này đều có khuôn khổ ngăn nắp như thế? Lời nói còn bén hơn cả dao cắt qua tim. Nàng thà chàng mở miệng bảo rằng chàng không có tình cảm với nàng, còn hơn mệnh lệnh oái oăm này.

"Chàng đã hứa—"

"Ta hứa sẽ không đẩy-nàng-ra," Synahr nói nhanh, "chứ không bảo sẽ không đầy lùi tình yêu của nàng."

Ôi! Nhưng quả thật chàng đã đẩy em ra!—Faith gào lên trong tâm trí—Là khỏi trái tim chàng, ngay trước khi em kịp đặt chân đến.

Nàng muốn khóc. Song, đó nghĩa là chấp nhận. Và Faith Matheson, dù đã quá quen với những bài xích của thiên hạ, lại luôn luôn từ chối tội nghiệp bản thân.

Trong suốt mười bảy năm dài dẳng, người xung quanh bảo nàng là một gánh nặng, và họ luôn cư xử với nàng hệt như thế. Bị bỏ rơi, bị làm ngơ, cô độc…, những xúc cảm đó, nàng đã quá quen thuộc và chấp nhận chúng như một phần máu thịt của mình. Là một con người tàn phế với đoạn sinh tử được định sẵn, Faith đã không trông đợi gì ở đời—cả tình thương, cả sự quan tâm, cả ái tình. Nếu vô cảm có hình dong, hẳn rằng nó chẳng khác mấy với cô bé gốc Irish này.

Rồi một sự kiện đã thay đổi tất cả. Gần như vậy.

Năm đó, người cha mất tích gần bảy năm trong quãng đời ngắn ngủi của nàng đột nhiên xuất hiện. Như một kỵ sĩ giáp bạc trên ngựa trắng, ông Matheson đã đón cô công chúa nhỏ về lâu đài lộng lẫy của mình, bao bọc nàng trong gấm hoa nhung lụa, đặt nàng lên ngai vàng khảm đầy tình thương. Đột nhiên, như một phép mầu, đứa bé trơ trọi phát hiện ra mình có cả một gia đình, một bà mẹ kế hiền hậu và đứa em gái xinh xắn. Cuộc sống bỗng trở thành chuyện thần tiên đẹp đẽ nhất.

Đó là trước khi màu hồng của lăng kính bị gội rửa, để lộ thế giới trước mặt đen đúa đến chạnh lòng.

Suốt cả đời Faith sẽ không bao giờ quên giây phút đó, khi nàng tỉnh dậy trong phòng hồi sức, mắt ngó đăm đăm vào chiếc giường trống trơ bên cạnh, trong khi nữ y tá đang thu dọn đồ đạc cho biết ông Matheson đã chuyển con gái cưng của mình đến bệnh viện lớn hơn.

"Còn em?" nàng đã ngây thơ hỏi, lòng hoàn toàn tin tưởng họ sẽ quay lại đón nàng.

"Ông Matheson bảo rất cảm ơn em đã hiến thận cho con gái mình, vì một số lý do, họ lúc này không thể nhận nuôi em được. Tuy nhiên, gia đình Matheson sẽ chu cấp cho viện phí sau này của em…"

Lời nói của nữ ý tá chìm đi trong mớ xúc cảm hỗn độn trong đầu nàng. "Nhận nuôi"? "Chu cấp viện phí"? Nhưng họ là gia đình của nàng, và một gia đình phải ở bên nhau, không phải sao?

"Đừng như vậy, Faith. Ông Matheson tuy là chú của con, nhưng điều đó không có nghĩa là họ phải nhận nuôi con. Dù gì đi nữa, con ở đây vẫn tiện việc theo dõi bệnh tình hơn," bác sĩ Brown lặng lẽ nói vào chiều hôm đó, khi nàng được đưa về viện nghiên cứu của Trường đại học. "Con phải rất biết ơn ông ấy. Con biết đấy…Nhà Thờ đã dường như ngưng trợ cấp…"

Faith không còn nhớ rõ hàng ngàn tâm tưởng lướt qua đầu nàng lúc đó, nhưng 'biết ơn' là điều cuối cùng trên thế giới này mà nàng cảm nhận.

Chú?

Một tuần sau đó, cả khoa nghiên cứu dậy sóng bởi những cơn thịnh nộ vô duyên cớ của bệnh nhân phòng 402, lại càng đau đầu hơn vì lần trở cơn quái ác của con bé. Faith luôn miệng kêu gào đòi gặp cha mình, mặc cho người xung quanh hết lời giải thích. Ai nấy đều cho rằng con bé vì quá khát khao tình thương mà mơ tưởng hão huyền. Một vài còn mạnh miệng bảo đứa con gái Matheson hẳn đã loạn trí. Bởi nó luôn kể rằng mẹ nó—chị dâu của Mr. Matheson—khăng khăng người em chồng chính là cha của đứa trẻ và chồng của mình. Nhưng bệnh viện xung quanh mười dặm ai nấy đều rõ Mandy L. Matheson là một kẻ tâm thần, hóa rồ sau cái chết của chồng trong khi mang thai. Faith Matheson chỉ là một đứa trẻ. Và một đứa trẻ thì không thể hiểu được không nên tin vào lời của kẻ điên rồ, cho dù kẻ đó là mẹ của nó.

Song, đôi khi kẻ điên rồ mới là người tỉnh táo, đứa trẻ con lại có thể nhìn thấu sự thật bị lu mờ trước mắt kẻ trưởng thành.

Mr. Matheson nhất quyết không chịu lộ diện dù đã nhận được nhiều cú gọi hối thúc từ bệnh viện. Cuối cùng, không hoàn toàn tự nguyện, ông đã chịu đối đáp cùng đứa trẻ tật nguyền qua điện thoại. Đến tận bây giờ vẫn không ai rõ ông đã nói những gì với cô bé. Chỉ biết sau đó, không còn ai nghe thấy Faith Matheson nhắc về 'cha' của mình nữa.

"Ta chỉ muốn quả thận của con để cứu Valerie, Faith. Và Gabriel Matheson này không thể nào có một đứa con gái tật nguyền, mang di chứng tâm thần. Nếu con còn muốn sống được yên ổn những ngày còn lại, tốt nhất đừng nói năng bậy bạ. Điều đó chỉ khiến họ đưa con vào bệnh viện tâm thần như Mandy. Nơi đó còn kinh khủng gấp mười lần căn phòng trắng hiện giờ. Hãy ngoan ngoãn và chờ ngày Chúa đến đón, Faith ạ. Hãy là một đứa trẻ ngoan."

Lúc đó, nàng chỉ mới bảy tuổi.

Người ta nói, tình thương không được đáp trả sẽ dẫn đến tự bi, bị từ chối sẽ dẫn đến đau khổ, bị phản bội sẽ dẫn đến căm thù. Rồi, đối với một trái tim bị dày xéo bởi cả ba tác động, liệu nó có còn đủ hơi sức để tự bi ai, đau khổ, căm thù hay không? Chỉ có hai con đường mở ra: hoặc bế tắc trong tính cách móp méo do tinh thần bị ngược đãi, hoặc giải phóng bản thân khỏi xiềng xích của cảm xúc bằng sự thờ ơ, lãnh đạm.

Faith Matheson đứng ở đâu đấy trên bãi đất trống giữa hai con đường đó.

Faith chưa bao giờ tự cho mình là một con người mạnh mẽ, cũng chưa một lần yêu cầu bản thân phải rắn rỏi kiên cường. Cũng giống như số phận ngắn ngủi đã được an bài, nàng để hận thù, đam mê và nhiệt huyết bị vùi sâu trong sự điềm đạm giả dối, chỉ chờ đến ngày lụi tàn. Nàng thích đọc, thích chìm mình vào thế giới của những câu chuyện, thích quên đi thực tại bởi sự kỳ diệu của kiến thức, thích quấn thân trong tổ kén của những giấc mơ hão huyền. Có thể nói, đối với thế giới bên ngoài sách vở, Faith Matheson chẳng khác gì một kẻ đã chết lòng, hay nói đúng hơn—một tờ giấy trắng.

Cho đến khi dòng chữ đầu tiên được viết lên. Bởi tay Synahr Baislinger.

Nàng cần con người này như cần hơi thở. Và ngay giờ phút này đây, khi Faith chắc rằng bản thân mang một tương lai trải dài trước mặt, không đời nào nàng chịu từ bỏ sự sống của mình.


"Em cần điều thứ nhì," Faith điềm đạm nói sau nhiều phút im lặng, giọng nàng toát ra một hy vọng mới.

Synahr thở dài, lắc đầu, "Faith, nàng không thể nào bắt ta yêu nàng được."

"Không, em không ép chàng phải yêu em. Em không ngờ nghệch đến thế."

"Vậy, hãy nói."

"Em muốn chàng"—nàng hạ giọng—"đến giờ phút nào đó, hãy để con tim quyết định, thay vì lý trí."

Synahr quay đầu lại, mày nhướng lên, ra chiều thắc mắc lắm. "Ý nàng là?"

"Nếu, vì một lý do thần kỳ nào đó, chàng cảm thấy tình cảm của mình thay đổi," tay níu chặt lấy chàng, người thiếu nữ nhấn mạnh, "đừng-chống-lại-nó."

Màu hổ phách bừng lên dữ dội, dõi thẳng vào người con gái nhỏ bé, tưởng chừng có thể xuyên qua màn đêm của sự mù lòa.

"Nàng có vẻ tự tin quá đấy, đàn bà," giọng chàng bật ra kiềm nén, trầm thấp. "Nàng thật sự tin rằng ta sẽ thay đổi?"

Bàn tay nhỏ nhắn áp vào má chàng, Synahr giật mình nhưng không hề né tránh. Faith nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn nhưng lại hữu tâm theo một cách khác, nhẹ nhàng lên tiếng. "Chàng đã bao giờ muốn một thứ mà bất chấp mọi lý lẽ chưa?"

"Con người muốn rất nhiều thứ. Không phải thứ nào cũng trong tầm nắm."

"Bởi thế Thượng Đế mới sinh ra chúng ta có đôi tay, cặp chân và trí óc, Dath," nàng ngã đầu vào lòng chàng. "Cho dù mất đến hết kiếp này, em cũng sẽ thử, hoặc chết đi trong cố gắng."

Họ yên lặng như thế trong nhiều giây, tiếng đập con tim hòa vào hơi thở của đất trời tạo nên một không gian trầm mặc kỳ lạ.

Muốn một thứ mà bất chấp mọi lý lẽ?

Chàng nhắm mắt.

"Được, Faith. Ta hứa."

Cho đến tận lúc đó, Synahr Baislinger vẫn chưa nghiệm ra rằng lời hứa đó hoàn toàn dư thừa.









Cách đó năm dặm, dưới một gốc cây Bah'lah mu tỏa ra ánh sáng mờ ảo trong bóng đêm mù mịt, có hai kẻ lữ hành đang ngồi cách xa nhau. Gã đàn ông khoanh tay, đầu tựa vào đá, mắt đăm đăm vào người thiếu nữ trẻ. Người con gái, mặt khác, lại hoàn toàn không chú ý đến ánh nhìn soi mói của gã bạn đồng hành.

Tipes Zoieus, kẻ kế thừa của hoàng triều Y'tellarien, lặng lẽ nhìn xuống vòng catena* được làm bằng đá chì cản-pháp bao bọc lấy hai cổ tay và thở dài. Bây giờ ta có khác gì một tù nhân?

Tuy không trong gông xiềng, nhưng bất cứ một Masika nào cũng đều rõ, năng lực họ dù có giỏi đến đâu cũng không thể chống lại catena 'vòng cản pháp'. Tipes là một Oracka, vốn pháp lực phần lớn dùng vào tiên tri và dự đoán, vậy mà cũng không thể đoán được số phận bản thân rồi đây sẽ rơi vào tay kẻ sát thủ lợi hại nhất vùng Trung Ân, Caedor Regis. Song, vì cớ gì một sát thủ vô tộc như Caedor lại dám bắt cóc thành viên hoàng gia thì Tipes hoàn toàn mù tịt, không thể nào đoán ra nỗi. Chỉ biết rằng, Caedor tuyệt nhiên không tự ý hành động, sau lưng chắc chắn có kẻ sai khiến. Nhưng là ai thì Tipes còn phải chờ hạ hồi phân giải.

Cũng may kẻ bị bắt không phải là Domita. Ai biết được dụng ý của người này ra sao. Domita quá yếu đuối để gánh chịu sự khủng hoảng này.

Nhưng Tipes biết chắc rằng, người Regis muốn bắt là Công chúa Domita Zoieus, chứ không phải là nó, kẻ kế thừa.

Sự lầm lẫn khởi đầu từ trò tráo đổi tinh quái của hai đứa trẻ hoàng tộc. Domita và Tipes, cách nhau chỉ một tuổi, lại giống nhau một cách lạ kỳ. Ngoại trừ hầu cận túc trực đêm ngày, ngay cả quan viên trong triều cũng khó lòng phân biệt được họ—nếu ăn mặc giống nhau. Và Domita, lợi dụng điểm này, đã thuyết phục Tipes tráo đổi y phục, để có thể thoát ra khỏi hậu cung gặp mặt Bathir Thascius—anh họ, đồng thời cũng là tình nhân của nàng. Tipes không tài nào hiểu được tại sao Domita lại không thể kiên nhẫn hơn, đằng nào đại hôn giữa Công chúa Domita Zoieus và Bá Hầu Bathir Thascius cũng đã trở thành định cuộc. Cớ gì Domita lại dám mạo hiểm cả danh dự của bản thân chỉ để gặp mặt hôn phu của mình trong vài giờ ngắn ngủi, lại còn ba ngày trước hôn lễ? Mặc dù hôn nhân giữa thành viên huyết thống không-trực-tiếp trong gia đình không có gì lạ, nhưng cái ý nghĩ lấy anh em họ cùng dòng khiến Tipes cảm thấy khó chịu. Tuy đã qua mười năm sống giữa đế chế này, Tipes cũng không tài nào gội rửa được văn hóa nơi nó được sinh ra ban đầu—một vùng đất xa xôi ở bên kia Ranh Giới.

À, nhưng đó lại là một bí mật khác của Tipes - kẻ kế thừa.

"Thật đấy, ngài Regis, một Oracka nếu không được phép mơ thì chẳng khác nào cá không được phép bơi lội," Tipes mở miệng, bắt đầu bài ca phiền muôn thuở. "Dù gì đi nữa năng lực của ta cũng chỉ hạn hẹp trong vòng tiên tri, có đeo vòng cản pháp hay không cũng đâu nghĩa lý gì. Ta vốn không có khả năng trốn thoát khỏi ngươi. Catena chỉ tổ khiến ta bứt rứt khó chịu mà thôi!"

Gã đàn ông với mái tóc trắng dài thượt chỉ lắc nhẹ đầu, bím tóc nhỏ bên thái dương được ràng bởi sợi thô màu lục tuột xuống lồng ngực vạm vỡ, đôi mắt vàng hổ phách nổi trội trên làn da óng ánh màu đồng không lộ chút cảm xúc.

"Ta là một Oracka đã qua thề nguyền với Loth đi theo con đường tri đạo. Nếu ngươi không cởi bỏ catena cho ta thì suốt đời này không tài nào ta ngủ được. Chẳng lẽ ngươi muốn ta chết vì kiệt sức?" Tipes hằn học hỏi.

Caedor Regis một lần nữa lắc đầu, đôi mắt vẫn dõi vào tù nhân của mình.

"Vì thánh ơn của Loth, nói cái gì đó đi chứ! Ngươi có phải là người không thế? Không thể đối thoại bình thường hay sao?"

Gã lại lắc đầu.

Khuôn mặt Tipes đỏ lên gay gắt. Chưa một ai dám vô lễ với nó như vậy. Dù gì đi nữa, thân phận của nó cũng cao quý nhất nhì ở Y'tellarien này. Ngay cả Hoàng hậu và các Bá hầu còn chưa dám làm ngơ nó, gã sát thủ vô tộc này lại dám…

"Người ta nói Caedor Regis là thủ lãnh của Mos Darangk Đường-Rồng-Đạo** quả không sai, hành xử giống dã thú hơn là người. Thiết nghĩ sống thêm vài trăm năm nữa các người sẽ mọc đuôi trở thành loài vật khát máu đó luôn nhỉ?"

"Con người không thể trở thành Rồng được," Caedor bỗng lên tiếng.

Đôi mắt màu gỗ phỉ*** của Tipes chợt sáng lên sự hứng thú. "Và đó là lý do mà ngài thủ lãnh của chúng ta phản bội lại Đường-Rồng-Đạo để trở thành một sát thủ tàn bạo, Caedor Regis Kẻ-bội-đạo?"

"Sách vở chưa chắc đã nói lên sự thật, đừng vội phán đoán như vậy, Công chúa Domita," người đàn ông bạch mao bình thản lên giọng, tuyệt nhiên không hề có chút phản ứng bị sỉ nhục.

"Không, không, Regis, ngươi quên rồi sao?" Tipes cười, "ta là Domita, Oracka thiên tài của Hoàng gia Zoieus. Những gì ta biết đều qua những giấc mơ của nhân thế, chứ không phải chữ viết trên những mảnh da thối nát. Thậm chí, ta còn rõ kẻ đã sát cánh bên Casamona Phù-thủy Ma-âm để tàn sát bọn Kiếm Máu của Synahr Baislinger không ngoài ai, chính là—"

"Những kẻ biết nhiều vốn không thể sống lâu, tôi khuyên Ngài nên im lặng, Công chúa," Caedor ngắt ngang.

Tipes cười nhạt. "Chỉ là, những kẻ biết quá nhiều như ta lại trở nên quá giá trị để giết đi. Không phải đấy là lý do mà ta phải ngồi giữa rừng hoang lạnh lẽo, thay vì ấm êm trong cung điện giát vàng hay sao?"

"Người ta nói Domita Zoieus là một thiếu nữ hiền thục nhất đế chế Zoieus."

"Có hiền thục đến đâu cũng đều phải nổi lửa khi vô duyên cớ bị bắt đi trong đêm tối, ba ngày trước buổi thành hôn nữa chứ! Ôi Loth! Bathir sẽ nói gì đây?!" Tipes than thở, tưởng tượng ra khuôn mặt tối sầm của tên anh họ khi được cho biết sự mất tích của nó sẽ làm hoãn lại hôn nhân giữa hắn và Domita.

"Ngài mong thành hôn đến thế sao, Công chúa?" Caedor hỏi, khựng lại vài giây. "Dù gì chúng ta cũng đã lên đường gần nửa tháng, lễ thành hôn cũng đã được hoàng gia hoãn lại vỉ một lý do vớ vẩn nào đó chứ không phải là sự mất tích của Ngài. Hoàng gia luôn có cách giấu nhẹm những sự kiện bất lợi cho họ. Công chúa không cần phải lo lắng vì danh tiết của mình. Chỉ là, không rõ hôn phu của Ngài có hay không."

Đó là lời phát biểu dài nhất trong vòng mười bốn ngày trở lại, kể từ khi gã sát thủ ít nói bắt Tipes rời khỏi Thủ phủ Incarnatus.

Và nội dung lại vô cùng ngớ ngẩn. Ít nhất thì đối với Tipes Zoieus.

Danh tiết? Ồ vâng—Tipes nhủ thầm. Nó lúc này là Domita, là công chúa danh giá của Hoàng triều Y'tellarien. Giả dụ sự kiện bắt cóc lan truyền ra khắp nước, cho dù được trả về, còn có ai dám tin trong thời gian mất tích đó Domita không hề bị xâm phạm. Rõ ràng, Tipes đã cứu em nó một bàn thua trông thấy.

Tipes vẫn còn liên tục nhíu mày, lạc đi trong suy nghĩ, không hề chú ý đến Caedor giờ đây đã tiến đến sát nó. Chỉ khi gã đàn ông quỳ xuống trước mặt và đặt đôi tay ấm nóng lên cổ tay nó, Tipes mới giật mình vì sự tiếp xúc da thịt. Gã sát thủ cao lớn đã bắt nó đi giữa hoàng cung Incãr dày đặc phòng thủ ngày nào hôm tay lại dịu dàng một cách khó hiểu. Một bên vòng cản pháp được tháo ra, nhưng chỉ vậy thôi. Caedor không đủ tin tưởng vào cô công chúa tinh nghịch để gỡ bỏ bên còn lại.

Nhưng Tipes chỉ chờ có bấy nhiêu.

Không giống như Domita, đã thề nguyền tri đạo cùng Loth, suốt đời chỉ dùng tiên tri làm gốc; Tipes vẫn còn là một Oracka lãng du, năng lực vương vấn giữa tiên tri và pháp linh. Chỉ cần giải thoát chút pháp lực, nó có thể làm phép che mờ mắt đối phương để thoát đi mà không hề sợ bị đuổi theo. Mos Darangk Đường-Rồng-Đạo tuy rất lợi hại trong tác chiến sa trường, nhưng đối với mưu mẹo thì chưa chắc đã vượt qua Tipes—kẻ đã nhiều lần đánh lừa cả vị tướng mưu lược nhất Zoieus—tuy là—không phải trên chiến trường.

"À…cảm ơn," nó lí nhí, đôi mắt khẽ lướt qua những đường nét sắc cạnh trên gương mặt gã Mos Darangk.

"Ngủ ngon, công chúa nhỏ," lời nói thoát ra trầm như gió luồn qua gốc sồi già, ấm còn hơn giọt nắng đầu buổi sớm mai.

Caedor Regis, Sát-thủ Bội-đạo, kẻ gieo rắc kinh hoàng vào dòng máu đặc của hoàng gia lẫn quý tộc, hoàn toàn tương phản với những cử chỉ mềm mỏng hiện giờ. Phải chăng vì con tin lần này chỉ là một đứa trẻ, hoặc đấy là chủ ý của kẻ thuê mướn? Trong suốt tám mươi năm hiện diện trong sách sử và những bài học thế sự chán chường, cái tên Caedor Regis đã được tôn sùng là một Mos Darangk thần thánh suốt hai thập niên, để rồi bị nguyền rủa như một kẻ tội đồ trong sáu mươi năm còn lại. Liệu sử sách đã công bằng chăng khi miệt thị hắn như thế? Tipes không biết, nó chỉ mới mười lăm, lông ngông và nông cạn. Nó không đủ tinh tế để nhìn thấu gã đàn ông gần trăm tuổi này.

Chỉ biết là, nó không ghét Caedor. Không ghét nữa. Nếu không phải nói rằng rất thích.

Tipes cảm thấy có phần chột dạ, nó thật không muốn đánh lừa con người này.

Song, vận mệnh của Y'tellarien nằm trong tay nó. Nó phải, và sẽ.






Đêm đó, hiếm hoi thay, năng lực Oracka của nó lại trỗi dậy. Nhưng giấc mơ mà nó trông thấy không phải tương lai của Y'tellarien, cũng chẳng phải số phận Zoieus. Tipes hãi hùng trước quá khứ của một người. Và nó biết, kẻ đang mơ giấc mộng đó cũng cùng chung tâm cảm.

Sự kinh hoàng. Đau thương. Sợ hãi.


Trước mặt một màu đỏ oằn oại. Nước biển xộc vào miệng làm mặn cả cuống phổi. Thanh kiếm dài xuyên qua lồng ngực. Đôi mắt màu hổ phách huy hoàng rực lên sự tàn độc.


“…Hãy nhớ lấy, Synahr Baislinger, thời điểm ta vong mạng cũng là ngày ngươi tận thế…”

Cazach—cedoik—gravante!


Giấc mơ của Casamona Mohagen.


Hay ít nhất, nàng ta đã từng là.





__________________________________________________________________
* Mos Darangk Đường-Rồng-Đạo: nhóm người theo đạo thờ Rồng, ngoại hình thay đổi theo thời gian, tuổi tác cũng cao hơn con người. ('Mos' trong tiếng Latin nghĩa là 'đường')
** catena: vòng cản pháp, được làm bằng chì đen, hạn chế khả năng pháp thuật.
*** màu gỗ phỉ: màu nâu lục nhạt, sự chuyển màu từ nâu vàng sang lục non, đôi lúc nhìn vào không rõ là nâu hay lục.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét