Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 17 - Thế giới pháp thuật và Treacheus Baron



    C.h.a.p.t.e.r 17
    Thế giới pháp thuật và Treacheus Baron






"Chàng muốn bỏ em lại đây?"

Người thiếu nữ trong trang phục xốc xếch, tóc rũ rượi bết vào bên má đẫm mồ hôi, thốt lên trong kinh ngạc. Thắt lại ngực áo của mình và vuốt ra nếp nhăn trên váy, Faith Mariowen giương mắt nhìn phu quân một cách sửng sốt khi chàng quay lưng về phía nàng.

"Ta—" Synahr sửa lại áo choàng ngay ngắn, quay lại toan đáp trả, song một nhận thức huyền bí lóe lên trong khóe mắt khiến chàng im bặt. Con điểu xám dang cánh sà xuống vai chàng, mắt láo liên.

"Một chiến binh sẽ không đi ngược lại lời nói của mình, Faith," cuối cùng, chàng nói một cách khô khốc. "Ta đã hứa với Macoh O'noaer sẽ để nàng lại. Chừng nào trong tay ta còn En Sangus, nàng sẽ ở lại biệt viện O'noaer."

"Nhưng, chuyện vừa rồi...?" nàng nghẹn ngào, phải tựa vào cột trụ để đứng lên, chân run rẩy.

Synahr cười, một nụ cười yếm thế. "Đó chẳng phải là nghĩa vụ vợ chồng thuần túy?"

Đúng như sự mong đợi của tình huống, cái bạt tay vang dội cả dãy hành lang âm u.

Chộp lấy bàn tay nàng khi nó toan tiếp tục tấn công bên má còn lại, chàng kéo nàng gần lại, giọng rít như gió. "Và nàng nên nhớ rõ, chỉ có vợ chồng mới làm chuyện đó, hiểu chứ?"

"Ta. Ghét. Chàng."

"Ồ, không," Synahr cười, "nàng không. Và nàng biết điều đó."


Chỉ như thế, chàng buông tay Faith ra, quay trở về nơi thành tường, nhặt En Sangus lên và bước đi vào bóng tối.

Ánh sáng loang lổ trên tấm lưng rộng khi người chiến binh bước xa dần. Sự hụt hẫng đến bóp nghẹt trái tim trỗi lên trong Faith. Nhưng nàng chỉ biết đứng đó, tay nắm lại, rồi buông lỏng, tâm trí dao động giữa phẫn nộ và đau xót. Ý muốn ném người xuống nền đất và cầu xin chàng đưa nàng theo đấu tranh với lòng tự tôn bầm dập. Đến cuối cùng, chỉ có ba chữ rượt sau bóng kẻ ra đi.

"Đúng, em biết!"

Hãy quay lại.

Bước chân người chiên binh khựng lại, nhưng chàng không hề quay đầu, sau đó tiếp tục bước đi vào đêm đen u uẩn.

Quay lại.

Faith, đến khóc cũng không còn hơi sức.


.


.


.


Vườn Lailac, Biệt viện O'noaer. Fawkire.
Một ngày sau khi Dath Mariowen rời khỏi.

"Phu nhân Mariowen, tôi không nghĩ lão làm vườn sẽ hài lòng lắm đâu khi trông thấy những đứa con bị vùi dập như vậy," Treacheus Baron ngồi xuống đôi diện người thiếu nữ tóc đen, tay nàng vẫn đang nhàu nát khóm hoa Tử Đinh Hương tím đượm, đôi mắt xanh rực một hỗn hợp cảm xúc khó hiểu.

Không có câu trả lời, thậm chí không một cái nhìn đáp trả. Treacheus thật sự cảm phục sự thờ ơ của quý phu nhân này. Nhưng Treacheus Baron lại là một kẻ không-ai-có-thể-làm-ngơ.

"Công tử muốn triệu nàng đến gặp."

Đúng như dự đoán, cô nàng quay ngoắt lại, chút báo động lộ trên gương mặt. Song, trước sự ngạc nhiên của Treacheus, người thiếu phụ chỉ nhún vai. "Chủ nhân của ngài tuy có vẻ ngoài ngờ nghệch, nhưng hắn không ngu ngốc, Baron. Macoh không dại đến nỗi léng phéng cùng thị tỳ với vợ mình ở ngay trước mũi."

Macoh. Ngờ nghệch? Không phải không đúng. Nhưng không ai lại hiên ngang nói toạt ra như thế. Ả đàn bà này gan được làm bằng gì?

"Phu nhân Fayna vừa rời khỏi Fawkire vào sáng nay," chàng nói dối.

Faith phì cười, nụ cười nửa miệng. "Ngài giỡn với ai đây? Phu nhân Fayna rời Fawkire mà không có tôi?—Không thể được."

"Ồ?" nhướn một bên mày lên nghi vấn, Treacheus hỏi. "Tôi không ngờ Phu nhân Fayna lại khắng khít với nàng như vậy, dù chỉ sau một ngày quen biết."

"Ồ?" nàng phản bác. "Điều đó sẽ chỉ xảy ra khi tôi đã nằm sâu sáu-bộ dưới lòng đất," đoạn thật thà thêm vào, "có khi đến thế cô ta vẫn không thích tôi."

"Tôi không chắc mình hiểu phu nhân nói gì."

Lần đầu tiên trong ngày, vị phu nhân xinh đẹp thật sự quay sang nhìn thẳng vào Treacheus, sự mệt mỏi lộ rõ trong đôi mắt chim câu.

"Hoặc ngài nói chuyện cùng tôi, hoặc ngài có thể diễu diễn sự quyến rũ của mình trước những con gà nướng. Tôi tuy là một người đàn bà, nhưng"—nàng chỉ vào đầu mình—"ở chỗ này vẫn là não người, ngài Kỵ Sĩ ạ."

Treacheus bật cười rộ. Trong hầu hết những quý phu nhân của tộc, có thể nói người con gái này khiến chàng cảm thấy thú vị nhất. Và không phải chỉ bởi sắc đẹp lộng lẫy hay cách nói năng lạ đời.

"Cả ngày hôm qua đến giờ, những quý ông như ngài cứ mỗi lần tiếp xúc với tôi đều nói năng như thể ở thế giới này, cá thì bay trên trời còn chim lại lội dưới nước vậy," Faith nhăn nhó, hồi tưởng lại lũ đàn ông bám sát theo nàng suốt hôm trước. "Ngài Goudair còn có ý tốt muốn dạy tôi sự khác biệt giữa lươn và rắn, ngài Baron ạ. Lươn-và-rắn cơ đấy! Cứ như tôi có thể lầm lẫn được chúng, vốn một dưới nước, một trên bờ!"

"Hừm," Treacheus nhíu mày một cách hài hước, "tôi chưa từng biết Phó tổng binh Goudair lại có hứng thú với loài không chân đó."

"Ồ, ngược lại là khác, tôi xin chắc với ngài," Faith khịt mũi, "Goudair rất có hứng thú với chân, chừng nào nó còn thuộc về một người đàn bà."

"Và, vì Loth, hãy nói xem sao nàng lại nghĩ như vậy? Phải chăng đức phu quân Mariowen cũng cùng chung một... à, 'sở thích'?"

Faith Mariowen bỗng im bặt trước sự đề cập đến phu quân của mình. Treacheus có thể hiểu được lý do. Không ai có thể trông thấy gã chiến binh cầu tình từ phu nhân của mình trên đấu trường hôm đó, lại có thể nghĩ rằng hắn chính là kẻ hai tay dâng hiến nàng để đổi lấy bảo kiếm lúc sau.

Và, hai sự kiện xày ra chỉ trong cùng một ngày.

Nhưng Treacheus có thể hiểu được hành động này. Một người chiến binh O'noaer không ai lại từ chối vũ khí quý giá—đặc biệt khi đó là En Sangus, niềm tự hào của đại tộc O'noaer. Hơn nữa, từ chối En Sangus chẳng khác nào sỉ nhục gia tộc, và Macoh O'noaer là một kẻ không bao giờ chấp nhận từ 'không'. Những gì hắn muốn, hoặc ve vãn để đến tay một cách luồn lách, hoặc ngang nhiên tước đoạt nếu đã tuyệt đường. Không ai muốn xúc phạm một kẻ như vậy. Đặt bản thân vào vị trí của Mariowen, bất cứ gã chiến binh nào cũng sẽ làm thế, bao gồm cả chàng.

À, có lẽ chỉ có ta. Và Mariowen. Treacheus thầm sửa lại khi trải mắt lên sắc diện của Phu nhân Mariowen, loại sắc đẹp có thể khiến một ông hoàng đặt cả vương quốc dưới chân nàng.

"Đừng lo," chàng trấn an, có phần hơi mủi lòng trước nỗi cay đắng hằn sâu trong đôi mắt, "ngài Mariowen nhất định sẽ quay về khi đã xong việc."

"Không, hắn sẽ không."

"Sao nàng lại chắc chắn như thế?"

"Vì hắn đã có được điều hắn muốn. Ở đây không còn gì cho hắn quay về," nàng lạnh lẽo đáp.

Dù muốn phản đối, nhưng Treacheus cũng phải ngầm đồng ý với Phu nhân Mariowen. Vì một số lý do, chàng tin tưởng gã chiến binh lục bào đó sẽ không quay về. Người của chàng điều đi theo dõi đã hồi báo như thế, rằng quả thật Fawkire đã rửa sạch tăm hơi của gã đấu sĩ nổi tiếng. Lần trở về duy nhất là để ân ái với phu nhân của mình, sau đó biến đi như hơi nước. Thời điểm hạ xuống cảnh giác có lẽ đã đến, Treacheus cũng đã quá mệt mỏi vì phải giữ những vòng cản pháp thuật xung quanh Macoh suốt hai ngày nay, khi nghi ngờ gã chiến binh đó vẫn còn lảng vảng xung quanh tam công tử.

Một con sóc nhỏ lách mình chui ra khỏi hốc cây, Treacheus chợt nghĩ ra cách làm vui lòng người thiếu phụ kề bên. Khi con vật đã ngoan ngoãn nằm dài trên đùi nàng, sự sinh động mới quay trở về trên khuôn mặt quý phu nhân. Thú vật nhỏ luôn là điểm yếu của phái nữ.

Ôm con vật trong lòng, Faith quay sang Treacheus. "Ngài có thể nói cho tôi nghe thêm về Linh Ngữ? Tôi quả thật rất hứng thú về điều này, kể từ khi mà Dath—"

Nàng bỏ lửng câu nói. Gã Kỵ Sĩ chỉ mỉm cười, thân ngã ra lưng tựa của ghế đá, tay đan vào nhau sau ót và thở ra nhè nhẹ.

"Linh Ngữ, trong cổ ngữ gọi là Animusling*, là mối giao cảm được đặt ra giữa con người và thiên nhiên—bao gồm cà thú vật và cây cối. Một Masika phải trải qua nhiều huấn luyện mới có thể sử dụng được loại ngôn ngữ này. Chẳng là, nàng thấy đấy, thú vật không suy nghĩ và nhìn nhận mọi vật như chúng ta. Cỏ cây—vì Loth—lại càng khó giao cảm," chàng thu vai, mặt nhăn nhó, có vẻ như nhớ đến một ký ức khó chịu. "Một số vì không đủ cẩn trọng hay khôn ngoan trong việc dùng Linh Ngữ, có thể sẽ hóa điên."

"Nhưng nói chuyện được với chúng có đồng nghĩa với việc điều khiển được chúng?" Faith hỏi, nhớ lại con điểu xám cứ theo sát bóng Synahr kể từ sau lúc lên thuyền ở sông Thang.

"Không, Linh Ngữ không hoạt động như thế."

"Như thế thì cần chi phiền hà dùng Linh Ngữ, không phải huấn luyện thú theo cách thông thường dễ hơn sao?" nàng chớp mắt, nhún vai. "Ngài biết đấy, roi vọt và giam giữ."

"À, như thế thì thế giới này còn chi thú vị," chàng cười, mắt nheo lại, đoạn nhổm người và đưa ngón trỏ lên. "Giao cảm với thú vật tuy không cho phép ta điều khiển được chúng, nhưng lại tạo điều kiện cho chúng phục vụ ta. Vạn vật trên đời này đều cần Masik [pháp thuật] để sinh tồn, đó chính là chiếc chìa khóa để chúng ta trao đổi. Với Linh Ngữ, một Huntika hay một Kỵ-sĩ Giáp-thiên có thể định ra hiệp ước cùng sinh vật, đổi một phần năng lực của mình để tãn dụng được một—hay nhiều—giác quan của sinh vật đó."

Faith nhổm người lên. “Cảm giác ‘vay mượn’ giác quan của những con vật này như thế nào?”

Treacheus suýt bật cười vì sự tò mò hằn rõ trong đôi mắt to xanh biếc, sự háo hức trên khuôn mặt rạng ngời khiến nàng trông như một đứa trẻ đang được trao cho con ngựa đầu tiên.

“Tuyệt. Nhưng còn tùy theo con vật, dĩ nhiên. Đôi lúc lại rất phân tâm và gây nhiều sự rối rắm tinh thần. Chẳng hạn như khi tôi nhìn qua đôi mắt của một con điểu, mọi sự vật sẽ chuyển về định mức của chính con vật đó. Và phu nhân đã biết rồi đấy, lúc đấy chắc hẳn tôi sẽ cho rằng một con điểu mái lông đen ô hợp còn xinh đẹp hơn cả nàng—vốn là một việc không thể nào, cho dù trời có sập xuống đi nữa,” chàng cười, sắc xanh đằm ứ đầy sự châm chọc. “Tôi thật sự cảm thấy rất tiếc thay cho phu quân của nàng. Hắn phải suốt ngày ngắm nhìn vị phu nhân lộng lẫy của mình qua tầm nhìn sai lệch của một con chim.”

Ngay cả khi sáng mắt, mình cũng không nghĩ Synahr Baislinger, tên máu lạnh đó, sẽ có gì thay đổi trước dung mạo của mình—nếu có cũng chỉ theo chiều hướng tệ hơn. Hắn chẳng đã nói mình ghét đàn bà đẹp?—Faith nghĩ, lòng chùn xuống.

"Song, cũng như tôi đã nói," Treacheus tiếp tục bài giảng, "việc này rất nguy hiểm đối với những kẻ chưa qua huấn luyện. Nếu không hiểu rõ ràng cách nghĩ, tầm nhìn và cảm xúc loại sinh vật giao cảm cùng mình mà tự ý dùng Linh Ngữ lên chúng, rất có khả năng không thể kiềm chế nỗi luồng năng lực trao đổi, cuối cùng dẫn đến tử vong bởi pháp thuật bị cạn kiệt. Hoặc khi đã hòa nhập để trải nghiệm các giác quan của con vật, sự khác biệt và tính phức tạp của đầu óc chúng có thể dẫn đến sai lệch trong tâm trí chúng ta khi trở lại thân xác con người. Linh Ngữ là một thế giới sâu rộng, khó lòng dung hòa cùng các pháp thuật khác. Bởi thế, chỉ những Huntika [Thuần thú sư] và Kỵ-sĩ Giáp-thiên có thể sử dụng chúng thành thạo."

"Thành thạo? Ý ngài nói là học hiểu theo cách thông thường, tập viết chữ và nói tiếng?"

Treacheus cười, lắc đầu. "Không, Phu nhân Mariowen, thú vật và cỏ cây thì cần gì đọc hiểu và nói năng? Linh Ngữ là ngôn ngữ của linh hồn, chúng ta dùng linh hồn để giao cảm theo một cách huyền bí nào đó. Không một sách vở nào có thể dạy thứ ngôn ngữ này được. Chỉ có thể qua huấn luyện đặc biệt, hoặc một số khác với thiên tài bẩm sinh."

"Và," bắt gặp sự háo hức trong mắt nàng, Treacheus lại lắc đầu, "tôi có thể nhìn thấy được nàng rất có hứng thú học hỏi. Nhưng không, đấy là bí mật của các Huntika và Kỵ-sĩ Giáp-thiên. Tôi không thể nào tiết lộ."

"Sao cũng được," nàng nhún vai, tỏ ý chán chường, "dù gì tôi còn không biết chữ nơi đây đọc ra sao, đừng nói đến chuyện học một ngôn ngữ mới."

"Ồ, nhưng đó là chuyện rất bình thường, Phu nhân Mariowen. Nữ giới không nên học hiểu chữ viết. Họ sẽ dùng chữ viết để làm gì? Ghi lại số lượng lúa mì thu hoạch hay số da thuộc đã phơi?" chàng hỏi, giọng không khỏi mỉa mai dù không cố ý.

Vị phu nhân quay sang nhìn chàng với đôi mắt thu hẹp, khó dò. Cuối cùng, nàng thở hắt ra một cách chán chường. "Tôi biết, chỉ là, thật khó khăn khi trở thành một người vô học."

Đặc biệt khi trước đó kẻ vô học này biết đến gần năm ngôn ngữ. Faith lặng lẽ thêm vào.

Đôi mắt Treacheus trầm lại, rồi sáng lên một sự hứng thú thầm kín khác. "Chưa chắc. Có một loại ngôn ngữ trên thế gian này, không học mà vẫn có thể đọc và hiểu."

Faith chớp mắt.



"Là Masik."



Nhúng ngón tay vào cốc nước, Treacheus nguệch ngoạc một vài ký tự trên mặt bàn bằng gỗ sáng màu, đoạn quay sang nàng. “Đây là Casik, thứ chữ viết người dân Y’tellarien sử dụng, mặc dù đối với mỗi bộ tộc khác nhau có thêm bớt khác nhau.”

Nàng nhún vai. "Chúng chẳng khác gì giun bò đối với tôi."

Chàng mỉm cười, lại nhúng tay vào nước và vẽ trên mặt bàn một hàng chữ khác. Lần này, Faith chợt nhận ra được dòng chữ từ từ lay động và—như thể mang sự sống của chính chúng—lóe lên chút ánh sáng đỏ lừ, rồi tắt ngấm. Chữ viết đỏ thẫm, rung ảo như khói tụ lơ lửng trên mặt bàn.

Lạ thay, đấy lại là tiếng Anh!—Không, cũng không phải tiếng Anh. Chỉ là một loại chữ Faith có thể đọc được, mặc dù chưa bao giờ được học.

Đột nhiên nàng biết rõ cái tên trước khi gã Kỵ Sĩ lên tiếng giải thích.

“Masik.” Cả Faith và Treacheus cùng thốt lên một lượt.


“À,” Treacheus cất giọng hoan hỉ, đôi mắt nheo lại ánh lên sự nguy hiểm, “ra phu nhân cũng biết loại chữ viết này. Masik, ‘Ngôn Ngữ của Trời’. Phu nhân hẳn phải là một Masika.”

“'Ngôn Ngữ của Trời'?” Faith không biết, hoàn toàn không biết. Nàng chỉ đơn thuần đọc lên dòng chữ chàng đã viết trên bàn. Treacheus đã viết 'Masik'. Có gì đó trong ánh nhìn của gã O'noaer khiến nàng cảm thấy bất an. Faith quyết định sẽ vờ như không hề hiểu được thứ ngôn ngữ ảo này.

“Không, tôi chỉ là nghe loáng thoáng từ Dath sự kỳ ảo của thứ ngôn ngữ này, chứ không thật sự biết rõ. Vậy chứ Masik có gì khác biệt với Casik?”

“Rất đơn giản, bất cứ ai qua trường lớp đầy đủ đều có thể đọc được Casik. Với Masik, chỉ có những Masika mới có thể nhận ra và”—chàng hạ giọng để nhấn mạnh vấn đề—“Masik nằm ẩn trong Casik.”

“’Ẩn’?”

“Đúng vậy, đôi lúc do ngẫu nhiên hình thành, đôi lúc do một số cố tình chèn vào, trong khi một số khác lại hoàn toàn được xếp đặt theo hệ thống. Chữ viết Masik thật chất không phải là một dạng chữ viết mang hình thể, chúng chỉ là những ý niệm bùa chú người viết ếm vào những chữ viết thật sự, thậm chí vào những hình vẽ nguệch ngoạc vô nghĩa. Và chỉ có Masika mới có thể nhận ra sự hiện diện của chúng.”

Ở một góc nhỏ trong đầu, hình ảnh quyển sách bìa da màu nâu cũ kỹ mà Crodoth đã trao cho nàng lại hiện về. Sắc lân tinh đỏ hôm đó rất giống những gì nàng trông thấy vừa rồi.

Như thể đọc được sự nghi ngờ của nàng, Treacheus tiếp lời. “Có rất nhiều sách dạy pháp thuật được viết bằng Casik, với Masik ẩn trong từng chữ một. Cũng có một số sách hiếm khác phải khiến người đọc tập trung cao độ, do Masik được ếm vào bởi những bàn tay lão luyện. Việc này thường rất được yêu thích bởi các Đại pháp sư Mara'sika.”

Nói rồi Treacheus vẽ liền ra trên bàn những hình thể đơn giản, Faith dõi mắt theo những dòng chữ lóe đỏ rồi vụt tắt nhảy múa trước mặt mình, lòng chặn lại phản ứng bất ngờ. Nàng ngước mặt lên, ngây thờ nhìn gã O'noaer và lẳng lặng lắc đầu.

Chàng cười, nhưng đôi mắt lại nhìn nàng dò xét, đoạn tiếp tục giải thích. “Như đã nói, Masik không cần qua trường lớp, nó đến với Masika một cách tự nhiên. Một Masika không cần qua trường lớp cũng đọc được.”

Nàng nhún vai. “Tiện lợi thật. Nhưng rất tiếc, tôi cũng không đọc được.”

Đôi mắt lam trầm của Treacheus lại một lần nữa dõi về hướng Faith. Nàng ngước đầu nhìn thẳng vào người đàn ông tóc vàng tro—có lẽ lớn hơn Synahr vài tuổi—một cách đầy nghi vấn, từ chối việc né tránh sự đo lường ngấm ngầm trong cái nhìn của chàng.

“Kỳ lạ thật, phu nhân là người đàn bà đầu tiên tôi biết lại có thể nhìn thẳng vào mắt một người đàn ông để đối thoại như thế này. Phần lớn họ né tránh không dám chủ động.”

Chết tiệt.

Vậy ra nhìn vào mắt cũng bị cho là vô lễ?

Không một cái chớp mắt, nàng đáp lại mượt mà.

“Dath chưa bao giờ để tâm, tôi nghĩ mình đã quen với điều đó,” nàng nhún vai, như thể đấy là một câu hỏi thường gặp, đoạn nhắc thêm. "Đúng hơn là hắn ta không thể để tâm, nếu ngài nghĩ đến tình trạng đôi mắt của phu quân tôi."

Treacheus bật cười, nụ cười chàng trai O'noaer này ấm nồng không hề có chút mỉa mai. “Phu nhân đừng lo, tôi vốn không có ý gì, chỉ là có chút tò mò.” Đoạn chàng chồm người về phìa nàng và—

—nháy mắt!

“Ngài Baron, tôi nghĩ là ngài đang tán tỉnh tôi đấy,” khuôn mặt của Faith khi thốt ra những lời này lại vô cùng nghiêm trọng. Nó khiến Treacheus lại bật cười khanh khách.

Chàng chưa bao giờ gặp một người đàn bà nào gần giống như vậy. Thẳng thừng như một đoạn củi khô, nhưng lại sắc bén như một thanh kiếm nhọn. Nàng ta không hề có chút gì đặc trưng của đàn bà xứ này, ngoài việc nói rành rọt tiếng Y'tellarien ra. Treacheus bắt đầu cảm thấy thương tiếc cho người đàn ông nào nắm trọn được nàng, hắn hẳn sẽ có một thời gian ‘tuyệt vời’ để mà dạy dỗ cô dâu mới của mình...

Cái ý nghĩ vừa vỡ lẽ thì chàng lại càng bật cười sang sảng.



Và lý do tràng cười của hắn, mãi về sau Faith mới được rõ.



Còn ngay lúc ngày đây, nàng chỉ cho rằng tên đàn ông trước mặt đã bị mất trí.

“E hèm!“—nàng tằng hắng—“Ngài Baron, nếu ngài đã tìm thấy giải trí trên sự vô tri của tôi xong, tôi nghĩ ngài có thể tiếp tục sự giải thích của mình được rồi.”

Câu đề nghị của nàng lại kéo thêm một tràng cười từ phía gã Kỵ Sĩ tóc vàng, trước khi chàng ho nhẹ và nhìn thẳng vào Faith. “Vô cùng xin lỗi, Phu nhân Mariowen, chẳng là vì tôi—”

Faith đưa tay làm dấu không-cần-bận-tâm, đoạn bình thản cất tiếng. “Ngài vừa nhắc đến Masik đến với Masika một cách tự nhiên.”

Cius! Người đàn bà có một sự tự chủ thật đáng phục. Treacheus thầm nghĩ khi nhìn vào khuôn mặt bình hòa, không lộ chút cảm xúc của người thiếu nữ không quá bảy-và-mười.

“À, đúng vậy, Masika,” chàng ho một lần cuối để dứt hẳn tràng cười, đoạn tiếp lục bài giải thích giông dài. “’Người được chọn’, hay còn gọi là Masika, là những con người mang dòng máu thần linh, vốn bẩm sinh đã có thể sử dụng pháp thuật—tức Masik. Đồng thời, họ cũng có thể đọc hiều và nói được Masik mà không cần qua trường lớp. Nhưng dĩ nhiên, đó chỉ là những phép cơ bản, để nâng cao pháp thuật thì nhất định phải qua tôi luyện.”

“Vậy những Masika này đều là Huntika hay Kỵ-sĩ Giáp-thiên như ngài?”

“Không, 'Masika' chỉ là tên gọi đẳng cấp chung của những kẻ có khả năng pháp thuật. Có rất nhiều Masika chọn theo con đường Pháp sư—Magika, phần lớn lại muốn làm Lang y—Healia, hoặc Thuần thú sư—Huntika. Nói chung, Masika hòa nhập vào hầu hết cách ngành nghề trên mảnh đất Y’tellarien này.”

Kỳ diệu. Faith lờ mờ nhận ra, thế giới này cũng không khác gì thế giới của nàng. Chỉ là, thay vì máy móc, con người nơi đây vận hành bằng pháp thuật. Nó ngấm sâu vào tận trong máu của họ, từ xã hội cho đến văn hóa. Nhưng đây cũng chưa phải là điều nàng muốn biết. Faith cần hiểu thêm về tiền thân của mình. Và Synahr.

Nghĩ thế, nàng đánh bạo hỏi. "Còn Mara'sika?"

“Một số Masika được đặc ân ban cho bẩm sinh năng lực cao cuồn cuộn, họ được gọi là Mara’sika. Casamona Mohagen là một ví dụ của một Mara’sika bẩm sinh trời ban.”

“Vậy còn những Kỵ-sĩ Giáp-thiên như ngài thì sao?” Faith giả vờ chuyển sự hứng thú về bản thân Treacheus. Đàn ông thích nhất là khoe mẽ. Hắn càng nói nhiều chừng nào, nàng lại càng lợi dụng được chừng đó.

“Là những Kỵ Sĩ biết pháp thuật. Do gần với thần linh nên được gọi là Kỵ Sĩ ‘giáp-thiên’.” Chàng nở nụ cười của một người chín chắn rành đời, “Chúng tôi tùy vào năng lực của mỗi người mà có thể ếm Masik vào vũ khí đến đỉnh giới tối cao như Synahr Baislinger, hoặc chỉ đơn thuần là làm ấm lên bình trà hoặc đốt cháy một ngọn đuốc lửa.”

Faith đợi cho gã O'noaer dứt lời mới bắt đầu mở miệng, cố giữ giọng bình hòa. “Synahr Baislinger?”

“Phu nhân không biết đến Synahr Baislinger - Kỵ-sĩ Máu-lạnh?” giọng Treacheus cao lên một nốt, lần đầu tiên chứa đựng sự kinh ngạc thuần túy.

Nàng lắc đầu. “Tôi đến từ một hòn đảo hoang vu, vốn không biết gì về việc đất liền.”

Đôi mắt xanh xám khẽ nheo lại. Nghi ngờ. Dò xét.

“Synahr Baislinger là một Masika, cũng là Kỵ-sĩ Giáp-thiên vô địch của nhà Baislinger, đại tộc hùng mạnh nhất ở phía Đông," Treacheus chậm rãi lên tiếng, đôi mắt vẫn theo dõi từng phản ứng nhỏ trên gương mặt vị phu nhân lộng lẫy. "Bên cạnh đó, hắn đồng thời cũng là một Đại thành chủ đầy uy quyền, con trai của Tộc trường Keign Baislinger lẫn cháu họ của Hoàng đế Zoieus. Song, cách đây sáu tháng sau trận đánh cuối cùng với quân đội Mohagen thì cả hắn và Nữ tộc trưởng Casamona Mohagen đều mất tích. Nghe nói cả hai đều vong mạng nơi Biển Trắng.”

“Nghe giống tình sử nhỉ,” Faith đùa, cố tình che đi nỗi nôn nao trong lòng. Nàng tha thiết muốn biết mối quan hệ giữa nàng-của-trước-đây và Synahr. Nhưng vốn e ngại mở miệng hỏi phu quân, nên chỉ đành thu nhặt thông tin từ những cuộc tán dóc chán chường với đám quý bà xun xoe và bọn đàn ông hợm hĩnh trong biệt viện.

Tình sử? Ha! Lần đầu tiên tôi nghe một người nói về họ như vậy," Treacheus cười rộ. "Tuy đã có lời đồn về một lời tiên tri lâu đời—rằng hai con người ấy có chung cùng một định mệnh. Nhưng rốt cuộc sự thật đã kéo màn cho chúng ta thấy lời đồn ấy chỉ là một trò đùa quái ác của cái miệng thiên hạ. Mohagen và Baislinger đã đối nghịch với nhau từ nhiều thế kỷ, có nhiều mối huyết thù không thể nào cứu vãn được. Mohagen chuyên dùng pháp thuật và Baislinger lại tôn sùng sức mạnh gươm giáo. Suốt mấy chục năm trở lại, họ đã giao chiến ác liệt, ngày càng trở nên trầm trọng, đến nỗi hoàng gia Zoieus cũng quyết định nhúng tay vào, hợp sức với Baislinger triệt để hẳn tộc Mohagen.”

“Vậy còn Casamona Mohagen? Cô ấy làm sao lại đối nghịch được với một Kỵ-sĩ Giápsthiên? Chắc hẳn phải là một kẻ đáng sợ lắm,” giọt mồ hôi lạnh bắt đầu lăn dài sau ót nàng, Faith cố trấn tĩnh.

Treacheus lắc đầu cười nhẹ, giọng chậm rãi. “Casamona, viên ngọc quý của tộc Mohagen, là một vị pháp sư tài năng—một Mara’sika hiếm hoi trong suốt cả trăm năm trở lại. Người ta gọi ả là Phù-thủy Ma-âm. Không ai biết ả hình dáng ra sao, có người thì bảo ả đẹp như một thiên thần với mái tóc óng vàng như tơ mặt trời, đôi mắt xanh thẳm màu của đại dương. Nhưng có kẻ lại bảo vì luyện tập Bah Masik [ma thuật] mà hình dạng ả đã trở nên kỳ dị, xấu xí như một mụ phù thủy.”

Huýt sáo, một nụ cười nửa miệng nở ra trên mặt người Kỵ Sĩ. ”Đó dù gì cũng là số phận chung của những pháp sư lạc lối vào Bah Masik, hình dáng họ thay đổi.”

Và cũng là số phận của những người đàn bà ngông cuồng dám vượt trên địa vị xã hội của mình. Treacheus toan nói to nhưng lại quyết định im lặng, vì e ngại sẽ làm tổn thương cảm xúc của vị phu nhân xinh đẹp.

Khuôn mặt Faith thẫn ra, chìm sâu vào ý nghĩ. Khó mà có thể tin được người ta từng cho nàng là một pháp sư tài ba, vậy có lý gì bây giờ nàng không còn một chút pháp lực nào? Phải chăng Đấng Cổ Xưa đã tìm lầm người? Nhưng sự thật không thể chối cãi: cả nàng và Casamona mang cùng một hình dạng, dù ở hai thế giới khác nhau.

“Phu nhân cảm thương cho vị tộc trưởng nhà Mohagen sao?” Treacheus chợt hỏi khi trông thấy vẻ trầm tư trên mặt người thiếu phụ.

“Không.”

“Dù gì nàng ta cũng còn rất trẻ, chỉ khoảng độ tuổi của phu nhân, chỉ trách Bah Masik làm hại cả một dòng tộc hùng mạnh.”

“Sao lại nói thế?”

“Nếu Casamona vẫn đi theo con đường của pháp thuật chính thống thì có lẽ không đến nỗi diệt tộc. Ma thuật đem đến nhiều tội ác và tà niệm, nó khiến con người ta tàn tệ đi cả lẫn bên trong và bên ngoài. Vả lại, Bah Masik đã bị cấm từ thời cổ xưa trên vùng đất Y'tallerien này.”

“Vậy Casamona phải chăng là một kẻ rất tàn bạo?” Faith hỏi nhỏ.

Treacheus gật đầu, không chú ý đến đôi mắt tối sầm của nàng, dù chỉ là thoáng qua giây lát. “Đúng thế, còn hơn cả Synahr với biệt danh Máu Lạnh.”

Faith cảm thấy lạc đi, lòng chùn xuống, nàng nở một nụ cười rất buồn. Nếu Synahr biết được Casamona của ngày nào chính là mình… Chỉ là nếu như…


Cánh cửa biệt viện được mở tung, sáu nô tỳ trong y phục vàng nghệ viền lục tiếp cận họ, trên tay là những khay thức ăn bốc khói nghi ngút. Ngỗng nướng, nai hầm, heo nhồi táo xanh được đặt trên chiếc bàn đá. Bánh mì đen, phó-mát, súp và vài món bánh tráng miệng cũng nối đuôi theo sau. Treacheus, một tay ra dấu cho lui, tay còn còn lại đẩy bát súp vàng đến trước mặt nàng.

"Nào," chàng nói, "đây là lần đầu tiên tôi dùng bữa giữa một vườn đầy tử đinh hương, lại còn bên cạnh nữ hoàng của chúng đấy."





{Dà, xong chương này nhẹ nhõm. Chẳng là mượn anh Treacheus để giải thích thêm về thế giới này :P Tội nghiệp anh.}
_________________________________________________________________________
*Animusling (Anima: linh hồn, Lingua: ngôn ngữ): Linh Ngữ, Ngôn Ngữ của Linh Hồn, giao cảm với thiên nhiên.
Huntika (Hunter): Thuần (thú) sư, dùng Linh Ngữ để thuần thú và cây cối, mang trọng nhiệm thuần thú cho quân đội.
Healia (Healer): Lang y mang khả năng pháp thuật, dùng linh vật và pháp thuật để chữa trị nhiều hơn là dược thảo.
Magika (Magician/Wizard/Soccerer): Pháp sư, dùng pháp thuật ngũ hành.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét