Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 21 - 'Cuộc thăm viếng'


'Ibelin' chính là bài hát cảm hứng cho R viết chap này, không nhất thiết phải là Naiverra hát. Chỉ là, cảm hứng nó thế, hãy enjoy thử hén?


    C.h.a.p.t.e.r 21
    'Cuộc thăm viếng'




Gian phòng nghi ngút trầm hương được mua về từ những thằng lùn rừng Mũriem, thứ mùi vị khiến con người ta say tình. Tơ lụa đủ màu, trong suốt, được buông thả khắp nơi, đan vào những tấm màn chỉ vàng lung linh dưới ánh nến. Trên sàn nhà lót thảm trắng muốt, hàng chục thị tỳ—vợ của những quý tộc Jevah—ngồi, nằm la liệt trên những gối đệm sặc sỡ. Bọn gia nô, vì giai cấp thấp hơn, ngồi lùi lại phía sau. Tất cả đều đang cười nói rôm rả; kẻ ôm đàn, người cầm sáo, tay chỉ trỏ vào điều gì đó ở giữa phòng, nơi có vài thị tỳ xúm xít nhảy múa trong trang phục rực rỡ.

Không một ai chú ý đến sự có mặt của Đức ngài Selas ở ngưỡng cửa.

Giọng hát trỗi lên làm mờ đi những tiếng kêu lẻng xẻng của vòng xuyến lục lạc. Bastado nhận ra bài hát đó—một bản hoan ca cổ của tộc Jerohem, với âm điệu luyến láy lên bổng xuống trầm; vốn được dùng trong những hội hè, lễ lộc. Nhưng giọng hát tràn vào không gian khiến người nghe không tài nào nhận ra bản hoan ca quen thuộc. Nó không cao và the như cách đàn bà Jerohem hay kéo giọng, mà trầm bùi, ấm ngọt lạ thường; khiến người nghe cảm nhận hết tinh túy của bài hát ca ngợi quê hương.

Mê hoặc.

Người thị tỳ nào sở hữu giọng hát tuyệt vời này?

Một cách khó hiểu, quả tim và hơi thở của chàng bỗng cùng chung một nhịp tăng dần. Lần đầu tiên sau nhiều năm chán chường, niềm hứng thú bỗng trở lại với chàng trai Jerohem. Chàng nhìn, và nhìn, cố tìm ra được chủ nhân của giọng hát mê ly. Bước đi len lỏi vào đám thị tỳ, Bastado biết sự xuất hiện đột ngột của mình khiến nhiều kẻ kinh ngạc, nhưng không hề quan tâm đến phản ứng của chúng.

Bastado chỉ muốn tìm ra người con gái đó.

Và đó, ở giữa dòng thiếu nữ đang nhảy múa hoan hỉ, như một ảo ành thoắt hiện nơi mê lộ, nàng hiện ra.

Bao bọc trong những dải lụa xanh lá và lam nhạt cùng vòng tay rua vàng, người thiếu nữ xoay vần xung quanh những nô tỳ của mình với sự tự do của một đứa trẻ du mục. Mái tóc rực lửa vờn đuổi cùng những dây kim xuyến thả ra từ chiếc mũ lưới bằng vàng, lấp lánh trên chúng là những viên đá nhỏ đồng màu với đôi mắt lam ngọc. Trong phút chốc, Bastado hoàn toàn bị mê hoặc.

Điệu múa và tiếng hát thuộc về nữ thần của lửa.

Và rồi, trên khuôn mặt mềm mại của nữ thần, nụ cười rộ nở như pháo hoa ma thuật tỏa ra rực rỡ trên vòm trời đen mịt. Tinh chất của niềm vui thuần túy, buông lơi, phóng khoáng. Nó khiến tim chàng nhói lên vì hạnh phúc bất ngờ; cảm giác như kẻ mù bị xâm chiếm bởi ánh nắng trên cao nguyên của người du mục yêu hòa bình.

Ấm. Rung động lạ thường.

Khó hiểu.


Rồi nữ thần nhìn chàng, thật sự nhìn thấy chàng.


Đôi mắt lam ngọc chuyển dần sang xanh biển, biểu hiện trên gương mặt trong vài giây có chút bỡ ngỡ, song dần dần bừng lên một hoan cảm lạ kỳ. Trước khi Bastado kịp dứt mình ra khỏi biển lục lam kia để tiến gần đến nàng; như một đứa trẻ, đôi tay người thiếu nữ đã phóng đến. Nữ thần lửa ném người vào ôm lấy chàng với giọng cười hoan hỉ, tự do.


Bastado nghĩ mình có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.


"Ôi Chúa tôi! Brandon Nasser!"






Âm nhạc tắt lịm, vũ nữ ngừng nhảy. Sự yên lặng tiếp theo khiến người ta nghẹt thở.

"Brandon—Nasser?"

Giọng nói toát ra sự nóng giận lạ lùng. Naiverra buông tay, từ từ lùi lại, mặt-đối-mặt với kẻ vừa lên giọng.

"Brandon Nasser," nàng gật đầu khẳng định, đôi mắt quả quyết.

Gã đàn ông trong y phục tím thẫm, đầu đội mũ vải đính hoàng ngọc, khuyên tai bằng vàng treo lủng lẳng một bên, nhíu mày dữ dội. Đầu hắn lắc khẽ. "Brandon—AI?"

"Là anh," Naiverra nói, mày nhướn lên bàng hoàng, "không phải à?"

"Ta-không-phải-Brandon-Nasser. Tên ta là Bastado," chàng cúi xuống, đến khi mặt họ chỉ cách nhau một hơi thở, mắt nheo lại và nhấn mạnh. "Bastado-Selas."

Miệng của nữ thần hình thành một chữ 'O' to tướng, đôi mắt mở to như ngọc rồng vào mùa. "Bastado Selas?"

"Đúng, ta là Thành chủ Jevah, chủ nhân Bethlehem, lẽ nào nàng không biết?" chàng nói dứt khoát. Đoạn, trông thấy biểu hiện kinh hoàng trên mặt người thiếu nữ, chàng gằn giọng. "Sao nàng lại ngạc nhiên như vậy?"



"Vì anh chồng của tôi."



.



.



.



Bastado Selas ngồi ngã vào đệm, bên cạnh là người thiếu nữ của lửa, mái tóc đỏ vẫn còn rối bời, làn da vẫn còn lấm tấm mồ hôi sau vũ hội ban nãy. Bọn thị tỳ và gia nô đã nhanh chóng biến mất khỏi gian vòng trước khi vị chủ nhân ra lệnh xua đuổi. Thức ăn tối sau đó—thể theo yêu cầu của Thành chủ phu nhân—được dọn lên đúng giờ. Trước mặt họ; công nướng với đuôi xòe trang trí, ngỗng, cút, nai rượu và bánh nướng nhân quả mâm xôi, việt quất mọng nước được bày ra thịnh soạn. Bastado chưa bao đề để ý tên gọi của chúng, cho đến giờ phút này.

Khi đang nhìn phu nhân của mình ngấu nghiến dùng bữa.

"E hèm"—chàng tằng hắng, miệng không khỏi nhoẻn cười—"bây giờ nàng có thể giải thích được chưa? Tại sao nàng lại gọi ta là Brandon Nasser?"

Cắn một miếng bánh mâm xôi, Naiverra quay sang Bastado, cằn nhằn. "Đã bảo anh là tôi không biết mà! Cái trí nhớ quỷ quái của tôi nó muốn trở lại lúc nào thì tùy nó chứ. Tôi đâu có sự điều khiển trên nó."

Lắc đầu, Bastado nhếch miệng cười, tự hỏi cô gái này còn vờ vĩnh đến chừng nào. Mặc dù Docai đã cam đoan với chàng Phu nhân Naiverra thật sự bị mất đi ký ức, Bastado vẫn cảm thấy khó tin. Mất ký ức? Vào thời điểm quá ngẫu nhiên này? Nhưng nếu cô nàng đã mất công sức để dựng lên một màn kịch huy hoàng như vậy, lại vào vai diễn một cách tuyệt vời, chàng cũng không nỡ làm hỏng nó.
Dù gì, Thành chủ Jevah cũng rất đang rất thích thú với trò chơi mới mẻ này.

"Vậy nếu nàng nghĩ ta là Brandon Nasser, tại sao nàng lại nhào vào lòng ta?"

Naiverra ngừng miệng, mặt ngước lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào đôi mắt xám bạc của vị thành chủ. Trên khuôn mặt nàng là một biểu hiện mông lung, dùng dằn khó hiểu, như thể đang đấu tranh giành lại ký ức trong đầu.

"Tôi không chắc. Nhưng có lẽ..." cuối cùng, nàng nói, giọng lựng khựng. "Có lẽ đó là tên của bạn trai của tôi, hay anh trai. Anh có anh em sinh đôi không?"

"'Bạn trai'—?" Bastado nhíu mày "—và không, ta là con một."

"Vậy chắc chắn là anh rồi, chứ trên đời này làm gì có hai người giống nhau đến thế. Vừa thấy mặt anh, cái tên ấy nhảy tưng ra khỏi đầu tôi ngay. Anh chắc chắn là một người rất quan trọng đối với tôi lúc trước," Naiverra nói một tràng, giọng phẳng lì cứ như đang phát biểu một luận lý hiển nhiên. "Là người tôi yêu thầm chẳng hạn."

Nàng không biết lời nói đó khiến Bastado hài lòng như thế nào. Mặc dù chàng biết nàng chỉ đang đóng kịch.

"Yêu thầm?" chàng cười, nhổm người ngồi dậy, tay xoay xoay cốc rượu. "Nàng quả quyết như thế?"

Naiverra quay người lại, ngạc nhiên. "Dĩ nhiên rồi, xét ra vô cùng có lý. Nghĩ xem, anh là chồng của tôi, lại đẹp trai còn hơn siêu sao điện ảnh, có cô gái nào mà không gục ngã? Nhưng ba năm rồi lại chẳng bao giờ đến đây, chứng tỏ quan hệ chúng ta không tốt. Tôi chắc hẳn phải yêu thầm anh, không đúng sao?" đoạn nàng gật đầu một cách quả quyết. "Chắc chắn như thế, lúc mới trông thấy anh, việc duy nhất tôi muốn làm là nhảy vào ôm hôn nồng nhiệt. Nếu không thích tại sao tôi lại có phản ứng như thế?"

"Vậy sao?" giọng vị thành chủ chứa đựng sự ngạc nhiên thuần túy, dù vẻ ngoài vẫn một sự buông thả đến tội lỗi. Chợt, chàng dang một tay ghì chặt người thiếu nữ vào thân, mắt bừng lên đam mê và đôi môi cong lên gợi cảm. "Thú vị thật."

Naiverra nín thở, mắt nhìn xuống môi chàng rồi lại đảo lên, nhiệt tỏa ra trên gương mặt. Và những nơi khác.

"À...tôi nghĩ anh nên thả tôi ra..." nàng nói, liếm môi. "Với cự ly gần như thế này, tôi sẽ không kiềm được và...tấn công anh mất."

Bastado suýt đánh rơi cốc rượu. Vô số thiếu nữ đã từng bày tỏ với chàng; e ấp có, ủy mị có, điên dại có. Nhưng chưa một ai thẳng thừng, bạo dạn như người con gái này.

À... Naiverra Selas là một kịch viên xuất sắc, Bastado thầm nghĩ, có phần khó chịu. Nhưng, trong trò chơi này, nàng không thể thắng được mỹ-nam-tử của Jerohem.

"Dù gì chúng ta cũng đã kết hôn. Điều đó đâu có gì sai trái. Thiết nghĩ nàng cũng biết mục đích ta đến đây hôm nay?" chàng chậm rãi nói nhẹ qua hơi thở, giọng gợi cảm.

Đôi mắt Naiverra mở to, nàng đáp cụt ngủn. "Để tạo baby."

"Hả?"

"Để tạo em bé."

"Nàng...có cách dùng từ ngộ nghĩnh thật."

"Vậy nói thế nào? 'Làm-tình'? Anh đâu có 'tình' với tôi thì 'làm' thế nào?"

"Làm sao nàng lại nghĩ thế?—Rằng ta không có tình với nàng?" một bên mày Bastado vút lên, rõ ràng bị sốc trước câu hỏi trắng trợn của vị phu nhân—vốn từng là một kẻ theo đạo tu hành.

"Ôi trời, xin anh!" nàng cười, có vẻ miễn cưỡng, tay vung ra hai bên, đôi mắt mở to như một đứa trẻ. "Cả cái Jevah rộng lớn này ai mà không biết Thành chủ của họ ghét cay ghét đắng người vợ của mình?"

"Đúng vậy, họ không nói sai. Ta không ưa gì phu nhân của mình," chàng cười.

Naiverra chợt thấy bụng thắt lại trước sự đồng tình của chàng. Lẽ ra hắn nên phủ nhận chứ? Nàng đột nhiên cảm thấy may mắn vì đã mất đi ký ức. Có Chúa mới biết Naiverra của trước kia yêu người này đến cỡ nào, để mà đến tận bây giờ—sau khi mất sạch trí nhớ—vẫn còn ảnh hưởng nàng như vậy.

Trông thấy sự thất vọng trần trụi trên mặt người thiếu nữ, Bastado lại cười lên sang sảng, đoạn cúi sát đầu hơn và trầm giọng xuống, gần như thì thào. "Ít nhất thì chỉ đến lúc này thôi, nữ thần ạ."

Naiverra nhìn chàng, để ý nghĩa câu nói thấm dần vào đầu. Sau đó lại cúi xuống, tay đưa ngón cái lên nhây nhây. Mặt đỏ bừng, làn mi nâu đỏ chớp liên tục.

Bastado chưa từng thấy sinh vật nào đáng yêu hơn thế.

Thật là một ngạc nhiên thú vị. Trước đây vài giờ, chàng còn đang phiền lòng vì ý nghĩ phải lên giường cùng một Naiverra lạnh-máu; bây giờ, vị Thành chủ lại chẳng muốn chờ thêm một giây nào nữa để yêu chiều phu nhân của mình. Điều này có phần khiến Bastado cũng thắc mắc không kém. Bởi, dù là một mỹ nữ theo đúng nghĩa riêng của mình, Naiverra không đẹp theo chuẩn mức của xã hội Jerohem. Miệng quá nhỏ, mũi quá ngắn và hểnh chứ không góc cạnh và thẳng tít tắp, môi quá mỏng nhưng lại cong, ẩn chứa một nụ cười sẵn-sàng. Chỉ có đôi mắt; to, sâu và dài, hàng mi rậm bao lấy một màu lục lam rực rỡ khiến kẻ đối diện bị thôi miên khi dại khờ nhìn vào quá lâu.

Và nụ cười. Nụ cười của sự từ bỏ, không cảnh giác, không giấu giếm, không ràng buộc bởi những phiền muộn của kiếp người. Nụ cười khiến những đường nét không-được-ưa-chuộng trong một giây trở thành những trân bảo quý hiếm nhất. Nụ cười của nữ thần lửa.

Thứ chỉ chút nữa đã chiếm lấy trái tim chàng trai trụy lạc.

Cho đến khi chàng biết được tên nàng.


"Thế nào, nữ thần lửa?" chàng hỏi, đôi mắt lướt nhẹ qua miệng nàng khi Naiverra bất thần liếm môi. "Chúng ta...à, 'tạo em bé' chứ?"

"Hả—?" nàng giật mình, làn mi chớp liên tục, mắt dứt khỏi biển bạc đầy thu hút.

"Tạo em bé," chàng nhắc lại một cách hóm hỉnh.

"Em bé," nàng lặp lại, nuốt ực. "À...dù gì chúng ta cũng đã kết hôn được ba năm," môi cong lên, cổ rút xuống và chân mày nhướn lên, Naiverra nói bằng giọng lý-trí nhất. "Thiết nghĩ không có gì sai trong việc này đâu nhỉ?"

Bastado bật cười trước sự ngây ngô của người thiếu nữ trước mặt, đặc biệt khi chủ đề họ nói đến chẳng-ngây-ngô-chút-nào.

"Nhưng tôi có một điều kiện," nàng chợt nói, tay lại ở trên môi.

Và nó đã đến—Chàng nghĩ thầm. Đây mới là điểm chính của trò vờn đuổi của nàng ta. Naiverra, nàng muốn gặt hái được những gì trong màn kịch này?

"Hãy nói," nụ cười vẫn rạng ngời trên môi, nhưng đôi mắt bạc đã chuyển sang xám trầm.


"Từ nay về sau, anh không được 'tạo em bé' với bất cứ ai khác," nàng ngừng lại, nghĩ ngợi đôi chút, sau đó vụt thêm vào, "cũng như không được dính dáng vào bất cứ hành động gì, cho dù tý chút liên quan đến việc 'tạo em bé' với một ai khác—ngoài tôi."



Naiverra thề rằng sau đó, gã đàn ông đã cười vào điên dại.




______________________________________________________________________
{Đang do dự không biết nên tả cảnh rate M cho hai em này ko... Thiệt tình Fantasy mà cứ XXX mãi thì tội nghiệt thật.
Tính là đoạn này ngắn thôi, ai dè nói chuyệm rôm quá kéo dài ra thành một chap:P
Đến đây, chắc ai cũng đoán ra Naiverra là ai, ăn nói quái gở quá mà ^^}
Cuối cùng, nếu bạn đã, đang và sẽ đọc tiếp PTTH thì cho tác giả chút nhận xét nha, vì lúc này bạnR thiệt hơi lười và mất phương hướng, đói ý kiến^^

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét