Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 14 - Đấu trường Salaman và Thách đấu



    C.h.a.p.t.e.r 14
    Đấu trường Salaman và Thách đấu






Fawkire, địa Trung Ân, Y'tellarien.
Thành phố vô tộc.

Thành phố Fawkire kiêu hãnh trải rộng trên gần ba mươi dặm ven rìa Trung Ân. Không hề được bảo vệ bởi thành trì như các thành phố, pháo đài khác; Fawkire vẫn toát ra khí thế bất-khả-xâm-phạm một cách lạ thường. Con người nơi đây—hầu hết là đàn ông—mang vẻ ương ngạnh trùng khớp với kiến trúc đồ sộ, hoang sơ của chính bản thân thành phố họ. Ngói cam, tường xỉn màu, đá lát khin khít vào nhau. Cột đá xám xanh, vuông vức như những tháp công thành chọc trời mọc lên khắp mọi nơi, trên đỉnh là những hình thù thú vật bằng đá bập bùng kiên cường trong ánh lửa được giữ sáng luôn luôn—ngay cả ban ngày. Chúng đem lại cho Fawkire thứ ánh sáng nhiệt huyết ngày đêm không dứt mà từ xa kẻ lữ hành đã trông thấy, cho dù đang lúc nửa đêm yên tịnh.

'Thành phố của những đấu sĩ vô địch'—Họ đã gọi nó như vậy.

Và dĩ nhiên, không hổ cái tên oai hùng của mình, nơi đây là thế giới của cánh đàn ông, với hai ngôi trường luyện binh và Đấu trường nổi tiếng nhất trên cả Y'tellarien. Người ta đến Fawkire phần lớn để gửi con trai của họ vào trường huấn luyện, mong muốn khi lớn lên chúng sẽ đem về vẻ vang cho dòng họ. Một số khác lại vì mục đích cá nhân như thu nạp chiến binh, tìm lính cho thuê hoặc đơn giản là mướn sát thủ. Ngay cả giới thượng lưu, không sao tránh khỏi cám dỗ, hằng năm thi nhau ùa về nhằm tận hưởng thứ giải trí tuyệt đỉnh mà chỉ thành phố vô địch này có thể cung cấp.

Đấu trường Salaman—trái tim vinh quang của Fawkire.

Với lịch sử hơn tám trăm năm, Salaman là đấu trường chiến binh lớn nhất khắp xứ Y’tellarien. Tự hào với cấu trúc hình trụ đồ sộ, Salaman được tăng thêm muôn phần hùng vĩ bởi những cột đá đen ngòm thỉnh về từ động Xanth của bọn yêu tinh Dagak. Bao bọc sân đấu là khán đài lộ thiên, san sát những hàng ghế đá chạm khắc thô sơ với mái che hoa hòe. Phía trên chường ra dãy khán phòng được phủ kín bằng những tấm thảm thêu công tinh xảo, dành cho quý tộc hay hoàng gia tứ phương. Tâm điểm trũng vào được lót bằng đá xám, hằn lên muôn vàn vết chém và vệt máu khô—điểm tích hào hùng của những kẻ đi trước. Chung quanh sân đấu chọc lên những giáo đồng cao gấp năm thân người, tạo thành một vòng chắn thưa thớt. Bùa chú được yểm vào chúng nhằm cản trở can dự từ ngoài và tẩu thoát từ trong, dù là sức mạnh cơ bắp hay pháp thuật.

Hàng ngàn người hò reo inh ỏi, cờ hoa bay lả tả và đuốc cháy bùng trên khắp các tháp đài. Vinh quang trên chiến trường đã được thu gọn vào sân khấu này, rực rỡ như ánh lửa nhiệt huyết trong đêm đen.

Riêng Faith Mariowen chỉ muốn nổi lửa đốt trọn nhiệt huyết đó.

Chiến binh của nàng, tình yêu của nàng đang ở sau hàng rào giáo đồng đó; thân bọc trong giáp sắt, mũ sắt, xà cạp, chễm chệ trên lưng Hồng Mao. Trong tay chàng ngự trị một cây trường thương*, đầu chỉa thẳng về hướng kẻ đối địch.

Và con số không chỉ một.


Tất cả là nàng.


Chuyện không may, gã chiến binh bị chém lìa tay lại thuộc về một danh gia tộc O'noaer. Dĩ nhiên, trước sự thương tổn gây ra cho thành viên của gia đình, Guyn Méluis và các con trai khác của hắn không thể nào bỏ qua dễ dàng. Ngay khi họ vừa bước chân lên bậc thềm thứ nhất của quãng trường Fawkire, binh sĩ đã ùa ra hai bên, theo sau là dấu hiệu kiếm vàng phấp phới trên cờ hiệu xanh lục của tộc O'noaer.

Nhưng, may mắn thay, do Synahr đã không ra tay giết người, họ lại đang nằm dưới sự quan sát của muôn ngàn quý tộc gia phiệt, nhà Méluis đành ngậm đắng nuốt cay đề giải quyết sự việc một cách công bằng: Thách đấu.

Chiến binh coi trọng danh dự hơn tất cả. Và việc mà Gahart Méluis đã làm—ném tiền ra mua nàng, vốn là một người đàn bà có chủ—đã đủ lý do chính đáng để giải thích cho hành động mạo phạm của Synahr. Tuy nhiên, danh dự không cho phép người thân của gã Méluis làm ngơ, và họ cũng chẳng dự định làm như vậy. Ít nhất thì đó là những gì người ta cho nàng biết khi Faith được đưa vào đấu trường, bị ép ngồi xuống cạnh vài quý phu nhân, xung quanh có nhiều chiến binh lục bào canh lỏng.

Một bàn tay nhỏ áp lên tay nàng, Faith quay sang, bỡ ngỡ khi bắt gặp đôi mắt gỗ phỉ thuộc về một tiểu thư trẻ tuổi, mái tóc nâu tết thành nhiều bím được buộc lại bởi ruy băng đỏ.

"Thật đúng là chị."

"Tôi biết em sao?" Faith hỏi, không khỏi bàng hoàng vì hành xử thân thiết của cô gái nhỏ nửa quen, nửa lạ này.

"À," cô bé cười, cuối đầu nhìn xuống bản thân, "chẳng trách chị không nhận ra. Em chắc đã lớn lên rất nhiều, phải không, Faith yêu quý?"

Faith rút lại bàn tay được nắm giữ, môi nàng mím lại, giọng thốt ra trầm một cách bất thường. "Cô là ai?"

Tipes ngước mắt nhìn người thiếu nữ xinh đẹp với đôi mắt xanh lửa trời mà không khỏi hoài niệm, miệng toan nói lên nhiều điều nhưng rồi lại câm nín. Chưa đến lúc, nó tự nhủ, vẫn chưa.

"Tipes Zoieus, Faith. Và chị nên nhớ cái tên này."

"Zoieus?" nheo mắt, Faith hỏi một cách thận trọng, nhận ra cái họ hoàng gia Synahr từng nhắc đến trong những cuộc hội thoại.

"Zoieus," Tipes gật đầu.

Tiếng trống kèn trỗi lên thu lại sự chú ý của Faith, nàng quay ngoắt về phía đấu trường, hoàn toàn quên mất cô bé bên cạnh. Bên trong giàn giáo đồng, pháp thuật không được cho phép, Faith tự hỏi làm cách nào Synahr có thể chiến đấu nếu không thể dùng nó để trợ giúp đôi mắt. Con điểu xám giờ đây lượn vòng trên vòm trời đen mịt, cất tiếng kêu xa xăm như giễu nhạo kẻ mù lòa.

Giữa đấu trường mọc lên một rào thấp, tạo thành bởi hàng chục ngọn đuốc nối đuôi, lửa bốc lên đan quyện vào nhau như cỏ lau gặp gió. Ở hai đầu sân đấu, hai đấu sĩ tọa bệ trên ngựa ở hai bên rào lửa, thương hạ ngang hông khi tiếng kèn hiệu lệnh đầu tiên được cất lên. Tay quấn vào vạt áo, vò nát cả thớ vải mềm mại, Faith giương mắt nhìn cả hai rạp thân lao về trước sau hiệu lệnh thứ ba, tiếng vó ngựa bị hàng ngàn lời hò reo lấn áp. Nàng cảm thấy cổ họng đột ngột khô rát.

Từ phía bên kia rào lửa, gã chiến binh trong giáp bạc kín mít từ đầu đến chân ngã nhào khỏi ngựa. Sự việc diễn ra quá nhanh để nàng có thể trông thấy nguyên nhân. Synahr dừng lại, thể theo bảng mã danh dự, chàng chờ đợi đối thủ phục hồi và thượng mã, tiếp tục cuộc so thương cho đến khi một trong hai người không còn cử động nỗi phải cúi đầu chịu thua.

Nhưng gã chiến binh không hề cử động.

"Giáp sắt nhiều như thế, lúc ngã hẳn đã gãy cổ rồi," Tipes bình thản lên tiếng, cứ như nó đang nói về thời tiết. "Phu quân của chị đúng là một kẻ mang sức gấu. Đấu thương thường thì khó có thể một phát kết thúc gọn ghẽ như vậy."

"Ý em bảo là—?"

"Chết? Đúng vậy. Rất giống," môi Tipes cong lên, đầu nghiêng nghiêng ra chiều nghĩ ngợi.

Faith chau mày, quay lại sân đấu. Quả thật, thân thể của kẻ bạc mệnh đã được binh lính khênh ra, còn tử vong hay không thì nàng không có cơ hội được biết. Kẻ thứ nhì cưỡi ngựa lên đấu trường cũng giáp kín như tên ban đầu. Như có vẻ rút ra được kinh nghiệm từ người bạn xấu số của mình, hắn lách ngựa tránh xa rào lửa khi tiếp cận Synahr, thanh trường thương trong tay chàng trượt qua hông hắn một cách mượt mà. Nhưng chỉ trong tíc tắc, với một cử động xoay thương liếng thoắng, mũi vũ khí quay đầu nện vào lưng đối thủ trong khi chủ nhân của nó vẫn rạp người tiến về phía trước. Gã đấu sĩ ngã nhào khỏi lưng ngựa khiến cát bụi tốc lên mịt mù. Hai lần cố gắng thượng mã tiếp theo của hắn đều dẫn đến thất bại.

Máu bê bết trên má phải nơi mũi thương cắt qua, gã đấu sĩ cúi đầu chịu thua và lùi khỏi sân đấu trong tiếng reo la vang dội của ngàn người mục kích.

Nhưng đó vẫn chưa là chiến thắng. Nhà Méluis, theo Tipes cho biết, là một lũ khát máu, lại nể trọng mặt mũi. Cho dù có làm tàn phế cả binh đội, Guyn Méluis sẽ không bao giờ chịu nhượng bộ. Và làm tàn phế cả binh đội, hắn gần như thế.

Mười bảy đấu sĩ tiếp theo lần lượt nối đuôi nhau lên đấu trường, có người chịu thua ngay từ lần gục ngã đầu tiên, có kẻ lại đeo bám cho đến khi trường thương gãy đôi. Nhưng chưa một ai trong số đó có thể hất ngã người chiến binh lục bào, dù chàng chỉ mang giáp sắt chính thể** và mũ chiến lộ mặt. Faith tự hỏi sự thách đấu cho đến bao giờ mới kết thúc. Đừng nói đến sự nguy hiểm mà Synahr phải đối mặt nếu việc mù lòa bị kẻ thù nhận ra; một con hổ cho dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không tài nào địch lại cả binh đoàn linh cẩu.

Sự thách đấu kéo dài suốt đêm ngày càng đổ dầu vào ngọn lửa háo hức của khán giả Đấu trường Salaman. Cứ mỗi một chiến binh nhà Méluis ngã xuống, cái tên Mariowen lại nổ bùng khắp khán đài như hiệu ứng domino. Trong hơn bốn mươi trận đấu, tuy không hề bị ngã ngựa, nhưng thân thể Synahr cũng không tránh khỏi thương tích do không được hoàn toàn che chắn bởi giáp sắt. Và dù người chiến binh không tỏ vẻ gì là kiệt sức, ngựa của chàng lại là một câu chuyện khác, đặc biệt sau nhiều lần va chạm cùng rào lửa và giáo thương của đối thủ.

Sao chứ, đây làm sao có thể gọi là 'thách đấu công bằng'? Guyn Méluis là một con cáo già!—Faith muốn la lên. Hắn đề ra đấu giáo thương như một yêu cầu danh dự, nhưng lại giấu dưới lớp vỏ đường hoàng đó sự ma mãnh, toan tính. Gọi là một-chọi-một, nhưng nhiều 'một-chọi-một' nối đuôi nhau đâu khác gì tấn công tập thể? Có khi điều này lại càng tệ hại hơn, bởi thời gian càng kéo dài, sức lực Synahr sẽ càng suy kiệt—trong khi danh dự của lão vẫn phẳng nguyên không tỳ vết.

Cô bé tự xưng là Tipes Zoieus ở bên cạnh nàng vẫn cứ luyên thuyên suốt buổi, nhưng lọt vào tai Faith chỉ vỏn vẹn hai chữ: gian-lận.

Khuôn mặt Faith trắng bệch, đôi bàn tay nắm chặt, móng lún vào da thịt gần như rướm máu khi hừng đông từ từ ló dạng. Không ổn. Ánh mặt trời sẽ khiến Cazeit Bo trong Synahr trở phát. Chẳng phải nàng đã tận mắt chứng kiến điều đó ở Mũriem hay sao? Ban đầu nàng còn hy vọng tên Công tử tộc O'noaer—vốn là kẻ cho phép thách đấu—sẽ lên tiếng để chấm dứt sự bất công trơ trẽn này. Nhưng đã qua suốt đêm và hắn vẫn bất động tĩnh, nấp mình sau khán phòng kín mít với hơn chục lính gác quay quần tít đầu đấu trường. Faith còn nghi ngờ kẻ này từ đầu đã không hề ở đó. Ngay lúc này đây, hắn rất có thể đang no giấc trong biệt điện phía Tây thành phố, xung quanh là ca nữ và rượu nho vương vãi, hoàn toàn bỏ mặt hậu quả của quyết định mình gây ra—Ít nhất thì, Tipes đã quả quyết như vậy.

Ánh nắng đầu tiên luồn mình qua làn mây ve vuốt lấy làn da của Faith, sự ấm áp hiếm hoi trong nhiều ngày khiến nàng giật mình. Đi kèm với nó là một nỗi sợ căng giãn.

Và rồi nó đứt bặt

"Dath!" Faith vùng người đứng dậy, lao mình xuống phía sân đấu như một con thiêu thân. Tình yêu của nàng đổ mình xuống đám bụi mù, Hồng Mao rú lên kinh hãi khi mũi thương xuyên qua mắt. Cũng giống như chủ, con vật to lớn đổ nhào trên nền cát giờ đã hiển hiện một màu vàng ươm bởi ánh rạng đông.

Cả đấu trường chìm vào sự thinh lặng. Ngay cả họ cũng không thể hiểu điều gì đang xảy ra cho chàng đấu sĩ vô địch đang quỳ gục giữa sân. Trên người tuy lấm tấm máu, nhưng không hề một dấu hiệu nào cho thấy thương hại đáng kể từ cú va chạm vừa rồi. Gã đàn ông dường như đang bị hành hạ bởi một loại độc không tên.

Chỉ có Faith là hiểu nhất chuyện đang xảy ra. Nó hệt như lúc đó, giữa bạt ngàn cây lá của Rừng thiêng Mũriem.

"Dừng lại! Vì Chúa, hãy dừng lại, Dath!" nàng gào lên từ phía bên kia hàng rào giáo đồng, một lực đẩy vô hình khiến chân không thể tiến bước bất chấp mọi cố gắng. "Hãy bỏ đi! Chịu thua! Trước khi—"

"Im lặng, đàn bà," giọng chàng xa xăm, điềm tĩnh một cách ma quái. Con điểu xám từ đâu bỗng đáp nhẹ lên vai nàng, móng vuốt bấu vào da thịt khiến nàng đau buốt, như thể muốn bày tỏ tâm trạng của chủ nhân nó.

Faith đứng nhìn bất lực khi Synahr gượng người đứng dậy, ngoài mặt không có vẻ gì đau đớn. Song, mồ hôi lạnh rịn ra từ hai bên thái dương cho nàng biết nỗi đau xác thịt đang ở ngay đó, rất thật trong chàng.

"Méluis! Đây là cách mà ngươi đòi hỏi công lý cho con trai mình đây sao? Hãy xuống đây và đối mặt với ta, tên hèn nhát!" Lần đầu tiên trong ngày, người ta trông thấy sự tức giận hằn rõ trên khuôn mặt người đấu sĩ điển trai, vốn vẫn luôn giữ một vẻ ngoài bình thản kể từ khi bước chân lên đấu trường sinh tử.

"Guyn Méluis!"



Guyn Méluis vẫn ngồi đó, tay chống cằm nhìn xuống gã chiến binh trẻ với đôi mắt của loài cáo già. Lão không dại gì lại phản ứng trước lời khích tướng của Mariowen, đặc biệt khi chiến thắng đang ở rất gần. Guyn biết rõ Công tử Macoh O'noaer sẽ không can dự vào trò gian lận này, dẫu gì nhà Méluis cũng là một gia phiệt danh tiếng, tam công tử không dại gì vì một chiến binh lang bạc vô danh mà xúc phạm đến mối giao hảo nội bộ. Ban đầu, khi Dath Mariowen liên tục hạ gục các chiến binh do lão phái đi, Guyn đã luôn canh cánh trong lòng một nỗi sợ vô lý. Fawkire đã đào đâu ra gã đàn ông này? Phải chăng sự diệt vong của cái tên Mariowen ngày nào chỉ là lời truyền tụng? Rằng Dath Mariowen chính thật là hậu nhân nhà Mariowen vô địch của ba mươi năm về trước?


Không thể nào. Lão chỉ đang tự hù mình.

Chẳng phải hắn vừa gục ngã trên sân đấu đấy sao?

Sự việc diễn ra đến thời điểm này không thể nào khiến Guyn hài lòng hơn. Rốt cục, lão cũng chứng tỏ được cho hàng ngàn kẻ ngu ngốc trên khán đài kia biết: Dath Mariowen chẳng qua chỉ là một con người với máu chân thịt thật! Có lắng nghe hết tiếng hò reo ca tụng của bọn ngu dân cả đêm, lão đã tưởng hắn trở thành một vị thần sống! Bởi chưa một ai trong suốt nhiều năm trở lại có thể giáp đấu với sự kiên định thần kỳ như gã đấu sĩ này—Và hơn bốn mươi chiến thắng liên tiếp.

"Méluis! Tên hèn nhát! Hãy ra đây. Đối mặt với ta như một người đàn ông!"

Đối mặt với hắn? Dĩ nhiên Guyn sẽ. Nhưng không là bây giờ. Lão nở nụ cười cao ngạo, mắt nheo lại. Có lẽ nên chờ một giờ—không, hai giờ nữa…


"Guyn, ta nghĩ ngươi nên chìu theo ý người chiến binh," từ sau bức rèm trắng giữa khán phòng, tam Công tử O'noaer bỗng lên tiếng. "Ta thật không muốn bọn Baislinger và Jerohem mượn cớ sinh sự khi thấy bầy tôi của ta ép người quá đáng như vậy."

Guyn nheo mày, cằm hất lên, phóng tầm nhìn khó dò về phía vị thiếu chủ nhỏ tuổi, tự hỏi điều gì đã khiến gã công tử non người trẻ dạ này chợt có hứng thú với chuyện riêng của lão.

"Nhưng thưa Công tử, bọn ngoại tộc vốn không thể làm gì chúng ta. Dath Mariowen là một O'noaer. Và chuyện của O'noaer, có công bằng hay không, là do O'noaer toàn quyền quyết định."

Macoh O'noaer sững lại đôi chút, đoạn gật đầu với nụ cười nhỏ. Guyn đột nhiên cảm thấy bất an khi từ sau lưng hắn, Treacheus Baron từ từ ngẩng đầu đứng thẳng dậy. Tên lươn lẹo Treacheus đã lại rót vào tai tam công tử những điều điên rồ gì?

"Đúng, Guyn. Nhưng ta muốn gã chiến binh đó vào đội ngũ cận vệ của mình," Macoh ngang ngạnh đáp, đôi mắt dõi thẳng vào lão như thách thức sự phản đối.

"Cius! Tam công tử! Ngài không thể nào—"

Macoh phẩy tay, đôi mắt nhìn về phía sân đấu. "Và dĩ nhiên, Guyn, ta không hề ám chỉ rằng ngươi không thể trả thù cho con mình. Nhưng hãy làm điều đó một cách công bằng, ngài Thành chủ yêu quý của ta. Hãy đối mặt cùng hắn."

Kể từ lúc nào Macoh lại có hứng thú vào chiến binh với cả chiến trường? Đây chắc chắn lại là một đề nghị oái oăm khác của Treacheus—Guyn nghĩ, răng nghiến vào nhau ken két khi phóng mắt về hướng gã Kỵ-sĩ Giáp-thiên trong giáp sắt đen bóng—Treacheus Baron, cái bóng của Macoh.

"Vâng ạ, thưa Công tử, thể như ngài muốn."

Lão đứng thẳng dậy và cúi đầu trước khi đùng đùng bước ra khỏi khán phòng, tên hầu cận ôm giáp sắt tất tả chạy theo để chuẩn bị cho chủ nhân mình ra trận. Guyn Méluis ghét bị người khác ép buộc vào một chuyện gì, cho dù kẻ đó là chủ nhân của lão. Song, chiến thắng gã đấu sĩ thảm hại dưới kia giờ đã trở nên quá dễ dàng đối với một Kỵ Sĩ dày dặn sương gió như lão. Đây chẳng khác gì một trận đấu không cân sức.


Chỉ là, lão Thành chủ già không hề biết, cán cân lại không lệch về phía mình trông đợi.




___________________________________________________________________________

* trường thương: thanh giáo dài, mũi nối dài đến tay cầm có thể nhọn hoặc không (tùy tính chất trận đấu), làm bằng sắt thép nhẹ tiện bề cho các kỵ sĩ cầm. Thường thấy ở các cuộc đấu kỵ sĩ vào thời Trung cổ.
** giáp sắt chính thể: gồm giáp ngực, giáp lưng và vòng cổ tay bằng thép; bên dưới có áo chỉ sắt bao bọc, ứng dụng trên chiến trường thực sự nhiều hơn là thách đấu bởi khối lượng được giảm thiểu đáng kể nếu đem so với giáp sắt toàn thân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét