Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 20 - Người con gái đánh mất ký ức



    C.h.a.p.t.e.r 20
    Người con gái đánh mất ký ức






Cánh Đông của Lâu đài Bethlehem, Jevah.
Y'tellarien.

Bọn nô tỳ của Bethlehem gọi nữ chủ nhân của chúng là người-con-gái-đánh-mất-ký-ức.



"Tình hình trí nhớ vẫn chưa khá hơn sao, Phu nhân Naiverra?"

Người thiếu nữ với mái tóc đỏ đồng và làn da kem sữa ngước lên nhìn kẻ mới đến, miệng vẫn còn ngộm ngoạm đùi ngỗng nướng, ú ớ và phẩy tay cho ông ta tọa vị. Docai—Healia của Bethlehem—tiến đến tấm đệm nhỏ thêu hoa đối diện Naiverra và xếp bằng ngồi xuống, bụng không khỏi nổi trống vì thức ăn ê hề trước mặt. Nhưng người con gái đối diện lại thu hút sự chú ý của ông hơn.

"Ngài quả thật rất khác trước kia, Phu nhân," ông bất thần nói, mắt vẫn dán vào Phu nhân Naiverra, kẻ suýt đã trở thành một tu sĩ, giờ đây lại đang rỉa lấy món thịt với khí thế một con sói háu đói. "Ngài...à...chưa bao giờ tỏ ra hứng thú với thịt thà bóng bẩy như vậy. Rau quả, trái cây luôn là món mà ngài khăng khăng chỉ dùng bấy lâu."

Đôi mắt lam ngọc mở to. "Thật sao? Nhưng cám ơn, tôi không cần diet," đoạn nàng nhìn xuống thân và kéo kéo chiếc áo lụa của mình. "Thấy không, tôi thuộc tạng người dây, ăn mãi không mập được."

Vì sao Phu nhân Naiverra lại nghĩ Docai quan tâm đến tình trạng mập gầy của nàng thì ông không tài nào hiểu được. Mà kể từ lúc tỉnh giấc cho đến giờ, Naiverra Baislinger chẳng đã khiến cho cả lâu đài rộn lên vì sự thay đổi choáng ngợp đó sao? Từ một Thiếu phu nhân Selas suốt ngày chỉ giam mình trong Giáo đường, im lìm như hoa cỏ; sau tai nạn bão lửa ở bên kia dãy núi đã trở nên bạo dạn, tươi tắn, hành xử hệt như sao đổi ngôi.

Và hoàn toàn không một chút trí nhớ.

Khi người ta đưa vị phu nhân bị phỏng lửa nặng nề về đến lâu đài; dù đã cố hết sức, Docai chỉ có thể cứu vãn được da thịt bên ngoài, còn linh hồn nàng dường như đã bị rút cạn. Vậy mà, đến khi tấm chăn trắng phủ ngang qua đầu, hơi thở phập phồng lại quay trở về như một kỳ tích. Câu nói đầu tiên sau khi mở mắt của Phu nhân Naiverra đã khiến ông và bọn gia nô không khỏi ngỡ ngàng.

"Tôi đói."



Ông lắc đầu, môi nở nụ cười nhỏ. Docai chưa bao giờ thích cô gái người Baislinger, kẻ lúc nào cũng lầm lì, thâm trầm, đôi mắt nhìn thế giới qua chấn song của sự ngờ vực. Âu cũng là tính khí thông thường của một Baislinger. Song, sự đổi thay bất chợt trong tính cách của nàng gần đây đã khiến Naiverra đột nhiên trở thành niềm vui nhỏ của cánh Đông Bethlehem—nơi sớm đã trở nên căng thẳng, nặng nề dưới quyền hành của Phu nhân Dakim. Nếu đây là kết quả của việc mất đi ký ức đem lại, Docai mong rằng Naiverra sẽ không bao giờ nhớ ra quá khứ.

"Xin lỗi Phu nhân," ông nói, "tôi lại muốn xem xét tình trạng của ngài, ngài không phiền chứ?"

Quăng mẫu xương nhỏ sang một bên, người thiếu nữ tóc đỏ mặt mày bỗng xám lại. "Lại nữa? Trời ạ, ông tha cho tôi đi. Cái cảm giác bị bọn chúng quậy tưng trong đầu không dễ chịu chút nào!"

"Nhưng để bọn Elva của tôi lẩn vào trong đầu ngài là cách duy nhất hồi phục trí nhớ một cách mau chóng."

"Thôi, thôi, xin ông," nàng nhăn nhó, "tôi cũng chẳng gấp rút nhớ ra làm gì. Mà hôm qua bọn nó không lần mò được gì mới sao?"

Docai ngẫm nghĩ một lúc, rồi lại lắc đầu. "Thưa có, nhưng chỉ là những ý niệm kỳ dị, có lẽ là từ quê hương của ngài—Socarlei."

Sự đề cập đến quê hương khiến vị phu nhân có vẻ thấm buồn, nàng quay sang ông và hỏi nhỏ.

"Có thật là Socarlei rất xa nơi đây không?"

"Vâng ạ, xa đến nỗi chúng tôi đến giờ vẫn phải giao bang với họ qua O'noaer và Mohagen."

"Hèn gì," nàng lầm bầm, nhìn quanh quất, "tôi chẳng cảm thấy có chút thân quen gì với nơi này."

"Điều đó thật lạ, vì Phu nhân đã ở đây hơn ba năm. Không lẽ ngài không hề thấy chút gì quen thuộc?" Docai nhướn mày.

"Tôi—" Naiverra dừng lại đôi chút, có vẻ như cố sắp xếp ý nghĩ, "—có một số ý niệm và hình ảnh rất kỳ lạ. Nhưng tuyệt nhiên, không chút gì liên quan đến nơi này. Có lẽ nơi đó là Socarlei mà ông nói đến," vừa nói, nàng vừa mân mê mặt dây chuyền mang hình thể kỳ dị trước ngực. "Tôi không biết giải thích ra sao, nhưng giống như có những thói quen, ngôn từ đã thấm đẫm vào máu mình, dù tôi không nhớ được. Và ngày qua ngày, chúng từ từ quay trở lại, vào những lúc tôi không ngờ nhất..."

Đôi mắt nàng nheo lại. "Có nhiều lúc tôi thấy sợ, ông Docai à. Càng nhớ lại, tôi càng thấy nó khác xa nơi này."

Docai muốn vỗ lấy tay người thiếu nữ tội nghiệp, nhưng rồi lại thôi vì đó không hợp phép tắc. Cuối cùng, ông nói một cách an ủi.

"Đừng lo, đó là chuyện rất bình thường, Phu nhân an tâm. Mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó, tôi hứa."

Ông quả thật hy vọng như vậy, đặc biệt khi sắp phải chính miệng thông báo cái tin đáng sợ cho nàng.

"Lần này tôi đến còn vì một chuyện khác," Docai nhẹ nhàng mở lời khi trông thấy Naiverra lại bắt đầu tiếp tục bữa ăn.

Ngẩng đầu, nàng chìa bát trái cây về phía ông, miệng cười tươi tắn và gật đầu. "Chuyện gì? Cuspisa lại muốn ăn cookie do tôi làm? Hay Fanne lại có phục sức mới cho tôi? Ông biết đấy, tôi rất thích những chiếc váy màu sắc thêu thùa tinh xảo của nơi đây; và còn trang sứng cầu kỳ, sóng sánh ánh hoàng kim nữa chứ," nàng huyên thuyên, mắt mở to háo hức. "Dù không nhớ được, tôi có thể quả quyết rằng mình chưa bao giờ trông thấy những thứ đẹp đẽ như vậy trước đây."


"À, không phải," ông lắc đầu, đẩy bát trái cây lại, đôi mắt quay về trên khuôn mặt Naiverra đầy vẻ nghiêm trọng.

"Tối mai có lẽ Ngài Selas sẽ đến đây."




Cái bát đồng rơi xuống nền thảm nhung, hoa quả vung vãi khắp nơi, trên khuôn mặt Naiverra là một biểu hiện kinh hoàng pha lẫn khó chịu.

"Trời đất! Hắn đến đây làm gì?" nàng gắt, mắt long lên hốt hoảng.

"Ờ...Thành chủ dĩ nhiên là đến thăm phu nhân của ngài rồi."

"Hả? Không lẽ cuối cùng hắn cũng nhớ ra mình có một người vợ?" nàng sửng sốt, có gì đó trong chất giọng nhuốm chất châm biếm. "Thật đấy, nếu đúng như các người nói, tôi là vợ của Bastado Selas; vậy theo lẽ hắn phải có mặt trong lúc tôi...à...bệnh hoạn chứ?"

Docai chỉ lắc đầu, miệng lắp bắp. "Thành chủ...bận bịu công vụ, nên không thể..."

"Ha!" vị phu nhân ngã lưng ra gối đệm trắng khổng lồ, trên gương mặt là hỗn hợp giữa mỉa mai và sửng sốt. Không phải hờn ghen. "Công vụ? Ý ông nói là 'ăn chơi hưởng lạc'?"

Lão Healia thở dài. Rõ ràng bọn gia nô đã không giữ kín mồm miệng. Mà ông cũng khó trách chúng, sự đổi thay trong Naiverra đã khiến chúng cảm thấy gần gũi hơn với nữ chủ nhân của mình, vì thế lòng trung thành cũng có phần tăng lên. Chúng cảm thấy nên cho người con gái mất trí này biết tất cả những gì có thể về vị phu quân trụy lạc, nghĩ rằng như thế là công bằng với nữ chủ nhân. Với lại, lời ra tiếng vào trong một lâu đài—dù có lớn như Bethlehem—cũng là điều không tránh khỏi, đặc biệt với một số lượng người hầu đông đảo như vậy.

"Nếu Phu nhân chọn nghĩ như vậy," ông nói, "tôi cũng không biết nói gì hơn. Chỉ là, ngài tốt nhất nên chuẩn bị. Ngài Selas tuy không gấp rút, nhưng Phu nhân Dakim đã mất hết kiên nhẫn. Và—và..." ông nghẹn lại, mặt đỏ bừng.

"Ông cứ nói tiếp đi," Naiverra chớp mắt, đầu nghiêng nghiêng, "tôi đang nghe."

"À, Phu nhân biết đấy, ngài đã về làm dâu Selas được ba năm...đáng lẽ ra đã nên ẵm bồng con cái. Họ Selas cũng cần một người thừa kế..."

"Ý ông là gì?"

"...Trong suốt ba năm vừa rồi, Ngài Selas đã không hề đến đây, và Phu nhân lại lúc nào cũng náu mình trong Giáo đường..."

Một lúc im lặng trôi qua trong sự khó chịu. Khi sự nhận thức ý nghĩa của lời nói từ từ ngấm vào, biểu hiện trên gương mặt xinh đẹp cũng dần dần biến đổi.

"Ý ông nói tôi và chồng mình chưa bao giờ...ngủ chung?"

"Chỉ có đêm thành hôn, thưa Phu nhân."

Naiverra lún sâu hơn vào chiếc đệm trắng, miệng nhây nhây móng tay, đôi mắt lam ngọc đầy sự bối rối.



Sau một hồi lâu, nàng ngồi thẳng dậy, nuốt ực. Lời lẽ tuột ra khằng định nhiều hơn là nghi vấn.

"Và bây giờ, hắn muốn tạo baby cùng tôi."












Bastado Selas thong dong bước đi trên hàng lang dài thượt, nơi nối liền cánh Đông và Tây của Bethlehem, đuốc cháy rực hai bên khiến những tấm màn nhung tím với tua rua vàng xuyến lấp láy trong không gian. Vị Thành chủ Jevah không ưa thích chút nào việc mình sắp phải làm, lại càng không có chút nồng ấm gì với người thiếu nữ liên quan đến việc đó. Điều này khiến nhiều kẻ thấy lạ. Bởi Bastado vốn nổi tiếng là một gã trác táng với bộ mặt thiên thần, nắm trong tay trái tim hầu hết thiếu nữ trên toàn lãnh thổ—trừ phu nhân của mình.

Tuy nhiên, đó không phải là việc làm phiền lòng Bastado. Chàng vốn không cần tình cảm của một kẻ mình không hứng thú. Và khắp Jevah ai cũng biết Thành chủ Bastado không ưa gì vị phu nhân gốc Baislinger của mình.

Ba năm trước, ở cái tuổi chín-và-mười, Bastado đã không khỏi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp mới mẻ của người con gái xứ lạ được đưa đến kết hôn cùng mình. Tóc rực lửa, làn da trắng và đôi mắt xanh nghiêng giữa lam và lục. Cũng như biết bao mỹ nhân ngoại lai đi trước, Naiverra đã nhanh chóng thu hút được sự chú ý của vị Thành chủ phong trần.

Chỉ là, sự thu hút chỉ xuất phát từ một phía.

Bastado không lạ gì những cô gái như nàng tiểu thư Baislinger, sống suốt cả đời chỉ tôn thờ một người đàn ông: Đấng Chúa Trời Loth. Trong trường hợp của Naiverra, gã anh trai máu lạnh có thể là trường hợp ngoại lệ duy nhất, Bastado nghĩ thế. Nếu không, vị tiểu thư yếu đuối đã không băng vượt cả chiều dài của Y'tellarien để làm dâu Jerohem, chỉ vì tham vọng của anh trai mình. Và, Synahr Baislinger, vì một lý do kỳ bí nào đó, đã chọn Bastado của nhà Selas để vun vén cho tham vọng đó, thay vì kẻ thừa kế Jerohem—Ghothika Jerohem.

Thật đáng tiếc. Đúng như Bastado đã dự đoán, tham vọng khiến mạng sống con người ngắn lại. Synahr Máu Lạnh giờ đây chỉ tồn tại trong những bài hát ca ngợi những Kỵ Sĩ cổ xưa.

Và để lại sau lưng một cái gai không-gỡ-được cho Thành chủ Jevah: Naiverra Baislinger.

Đã ba năm, kể từ đêm thành hôn đáng nguyền rủa, vị Thành chủ đã không hề quay lại cánh Đông của lâu đài. Đêm động phòng của họ là một thảm họa.



Và chàng sắp phải lặp lại thảm họa đó.



Bastado thở dài, trợn mắt. Đây dù gì là chuyện không thể tránh khỏi. Mỗi một Jerohem chỉ lấy một phu nhân, và thành chủ tương lai chỉ có thể được sinh ra bởi người vợ chính thống. Nếu không giết Naiverra, chàng cần một người thừa kế từ ả, mặc dù—vì một lý do thầm kín—chàng thuận lòng với khoản giết người hơn. Nhưng đến nước này, khi Ghothika đã nhúng tay vào, chuyện đã không còn nằm trong tầm quyết định của chàng nữa. Naiverra buộc phải chấp nhận chàng, hoặc lịch sử đêm đó sẽ được lặp lại.

Như đã từng nói với Dakim, chàng không có hứng thú với đàn bà lạnh lẽo trên giường. Và một khi hứng thú không còn, Bastado Selas cũng giống như biết bao đàn ông khác khi đối mặt cùng một cô dâu không-sẵn-lòng. Thành chủ Jevah không phải là một người nhẫn nại hay dịu dàng.

Cánh cửa gỗ son với những chấn song đan chéo vào nhau được đẩy vào, một dãy hành lang khác hiện ra—hai bên là những gian phòng nhỏ cho gia nô và thị tỳ của Phu nhân thành chủ; ở cuối dãy là một cửa gỗ với họa tiết bằng vàng sáng choang, đánh dấu giai cấp quan trọng của người phía sau nó.

Thật lạ, bọn nô gia và thị tỳ đâu cả rồi?—Bastado vừa nghĩ, vừa bước đi trên dãy hành lang vắng lặng, hai bên sân là suối nước, quạt thiên nga, cốc đồng và những chiếc đệm lông ngỗng nằm la liệt—nơi lẽ ra nên tràn ngập bọn người hầu ngồi tán dóc, hay chải chuốt tóc cho nhau.

Bastado không cần phải thắc mắc lâu, câu trả lời đã hiện ra trước mắt khi chàng lẳng lặng đẩy cửa bước vào.



Thành chủ Jevah, đêm đó, đã trông thấy một nữ thần của lửa.




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét