Nghe nhạc đỡ buồn nha, bài này nghe thiệt giống tâm trạng Faith, xót xót ^^
- C.h.a.p.t.e.r 16
Tử Đinh Hương, rượu Anh Đào, và nụ hôn mặn nồng nước mắt
Faith chưa bao giờ nếm trải tình cảnh này. Thiên đường và địa ngục trong cùng một ngày.
Ít nhất thì, cho đến giờ phút này.
Ngay sau lời chấp nhận của Dath Mariowen, Faith đã được kẻ hầu đưa về biệt viện tộc O'noaer để tắm rửa và thay đổi xiêm y. Quá choáng ngợp bởi sự phản bội của Synahr, nàng thậm chí không hề chú ý đến mọi việc xảy ra xung quanh, để mặc cho đám nô tỳ xúm xít lấy mình. Bọn kẻ hầu người hạ đều bảo Phu nhân Mariowen hệt như một búp bê bị giật dây.
À, nhưng là một búp bê lộng lẫy.
Trút bỏ y phục trắng tinh của bọn giáo sĩ, thân thể Faith giờ đây đang được nuông chìu bởi những thứ xa hoa nhất: hoa Tử Đinh Hương tím ngát, xà phòng đủ màu, tinh dầu cam và hàng chục thứ hương liệu khác. Mái tóc được chải chuốt nhiều lần đến khi óng ả, vài bím nhỏ buông thỏng hai bên, đan luồn vào những gợn sóng đen mướt là chỉ tuyến len lỏi như những chuỗi sao trong đêm mờ mịt. Áo váy lót, coocxê, váy lồng*—và cuối cùng, chiếc váy nhung đỏ huyết dụ với thêu công tinh xảo được khoác lên người thiếu nữ nhỏ nhắn. Bọn nô tỳ kết thúc công trình hoàn hảo của chúng bằng dây chuyền xa-phia trên lồng ngực trắng kem và chuỗi lam ngọc nhỏ xung quanh trán. Cả hai đều xanh như đôi mắt nàng, gần vậy.
Nếu Fraiya—nữ thần của sự mê muội và sắc đẹp tối cao—mang hình hài con người, bọn chúng tin rằng Phu nhân Mariowen chính là ảo ảnh trung thật nhất.
Và, bọn nô tỳ không phải là những kẻ duy nhất nhận thấy điều này.
Faith Mariowen, sau khi xuất hiện ở phòng ăn của biệt viện O'noaer, đã nhanh chóng thu hút mọi sự chú ý từ phía đám quý tộc trải ra hai bên chiếc bàn dài hơn chục thước. Dưới ánh sáng mờ ảo của đuốc và những chúc đài treo, ai nấy đều chăm chú theo dõi từng cử động nhỏ của vị phu nhân xinh đẹp, tin đồn là thị tỳ** mới của Thành chủ phu nhân Fayna. Những đôi mắt hàm ý nhìn nhau, không ai trên đất Thôraido là không biết đến 'hứng thú' khiếm nhã của Tam công tử tộc O'noaer đối với những thị tỳ của phu nhân mình. Và đứng trước ảo ảnh kiều diễm này, Macoh O'noaer không còn là kẻ duy nhất sở hữu hứng thú đó nữa.
Faith Mariowen, thể theo phép tắc, được xếp đặt ngồi cạnh phu quân của mình—kẻ đang ngự ở vị trí bên trái Công tử Macoh. Khuôn mặt chàng không cảm xúc, lưng tựa ra sau trong tư tế thản nhiên, tay cầm cốc rượu bằng vàng khảm đá quý một cách lơ đãng, cứ như chàng là kẻ an bình nhất trên thế gian này.
Với trạng thái của một người mất hồn, Faith ngồi thừ xuống cạnh phu quân của mình, mắt nhìn vào một khoảng không vô hình phía trước. Hệt như phản ứng sau lần hội thoại cùng Mr. Matheson ngày nào, Faith quá lạc đi trong sự từ chối và phủ nhận để biểu đạt cảm xúc như một người bình thường. Kẻ bên ngoài nhìn vào không sao hiểu được sự lãnh đạm giữa cặp vợ chồng trẻ. Họ quá đẹp đôi để trở nên xa lạ với nhau như vậy.
Riêng về phía Synahr, chàng ước đoán nhiều điều từ vị phu nhân non dạ của mình khi đưa ra quyết định ưng thuận: nổi giận, đau khổ, chống đối. Nhưng không một kinh nghiệm tích góp nào trong hai-mươi-bảy năm dài dẳng chuẩn bị trước cho chàng phản ứng thờ ơ này. Tuy không thể nhỉn thấy, Synahr vẫn có thể cảm nhận được từng hành động, cử chỉ của nàng qua hơi thở đều đặn và nhịp tim bình hòa. Sao chứ, ả đàn bà cư xử hệt như chàng không hề tồn tại!—Không, hệt như không ai tồn tại.
Một sự nghi ngờ trỗi lên trong bộ óc đa nghi của gã chiến binh tóc đen. Có lẽ nào Faith thật sự không hề có chút phật lòng về chuyện này? Cái ý nghĩ như mật đắng trào lên cuống họng. Và lý do nàng ta không phật lòng bởi vì nàng không hề quan tâm?
Faith có thật sự yêu chàng?
"Ngài Mariowen, tôi thật tiếc cho ngài vì đôi mắt không thể nhìn thấy," bị kéo ra khỏi suy nghĩ mông lung, Synahr giữ nét mặt điềm đạm và ngẩng đầu lên, nhận ra giọng nói thuộc về Treacheus Baron, tên Kỵ Sĩ tín cẩn của Macoh O'noaer.
"Có một phu nhân với nhan sắc thịnh soạn hơn bất cứ bữa tiệc nào trên thế gian này, sự thiếu hụt ánh sáng chẳng khác nào trò đùa của Loth chí tôn."
"Là trò đùa hay hậu đãi, chỉ có mỗi mình tôi có thể nói, thưa ngài Baron," chàng đáp một cách khô khốc.
"Tôi có thể giúp ngài khai sáng chứ?"
Một bên mày Synahr nhướn lên trước lời đề nghị bỏ lửng. Quay sang Faith, Treacheus nheo nheo đôi mắt xanh đằm của mình, môi cong lên một nụ cười hàm ý, cứ như thể nàng và hắn có cùng chung một bí mật không thể nói nên lời vậy.
"Hàng mi đen rợp bóng, vây quanh một đôi mắt xanh còn hơn lông công vào ngày hạ hanh khô nhất, làn môi cong mọng như cánh hồng non e ấp xứ Kaif," nâng cốc lên, hắn nhếch miệng cười cùng nàng, "kem và đào là những gì có thể nói về sắc da tuyệt vời."
Faith nhìn xoáy vào màu mắt xanh đằm, tưởng chừng như xám của gã Kỵ Sĩ O'noaer. Mái tóc vàng tro quăn lọn như những gã người Ý, hắn không tuấn tú như phu quân của nàng, song cách hành xử lại toát ra sự thu hút rất riêng. Treacheus Baron rõ ràng là một kẻ đã quá quen với sự phù hoa của giới nữ, hắn có cách khiến một người đàn bà cảm thấy mình là đóa hồng kiêu sa duy nhất giữa sa mạc cằn cỗi. Nếu hàng chục nam nhân nơi đây đã nhìn nàng với dục ý lộ rõ trong mắt, nơi gã Kỵ Sĩ này chỉ tồn tại một hứng thú thuần túy.
"À, Mariowen, phu nhân của ngài quả là một thiếu nữ với tinh thần của lửa. Tôi đang ra sức ca tụng nàng, nhưng phu nhân đây chỉ ném trả cái nhìn sắc lẻm," vờ ôm lấy ngực, hắn nhăn mặt. "Ôi chao, tim tôi đang rỉ máu vì dùi nhọn của ánh mắt!"
Kẻ xung quanh rầm rộ tiếng cười, ngay cả Faith cũng không thể kiềm được, khóe môi khẽ cong lên.
"À! Bóng dáng một nụ cười!" Treacheus thốt lên kinh ngạc với giọng điệu một diễn viên lành nghề. "Hỡi Phu nhân Mariowen, tôi xin nàng, hãy cho chúng thấy được vinh quang toàn diện của Fraiya đi nào! Cười!"
Faith cười ra tiếng. Nhưng không phải vì tính phù phiếm của giới nữ khi được tâng bốc; mà do những ngôn từ hoa mỹ, cách nói văn vẻ của con người nơi đây khiến bụng nàng chợt thấy nhột nhạt. Hệt như đang trò chuyện cùng một nhà thơ trào phúng.
Nhưng Synahr lại không nghĩ được đến thế.
Kề bên nàng, chàng vụt đứng dậy và đập mạnh lên bàn. Chợt nhận ra hành động đầy cảm tính của mình đã khiến mọi người trong gian phòng trở nên thinh lặng; chàng nghiến răng, nâng cốc và biện hộ bằng một lời chúc tụng sức khỏe đức ngài Macoh. Rồi, trước sự bàng hoàng của nhiều con mắt, Dath Mariowen cáo từ tam công tử và xin phép được lên đường ngay đêm ấy, với lý do gấp rút không thể đợi.
Treacheus thề rằng sau đó, biểu hiện trên khuôn mặt Faith Mariowen còn tệ hơn những giọt nước mắt trên người đàn bà ủy mị nhất.
.
.
Đêm sáng trăng. Hương Tử Đinh Hương tràn ngập không gian. Mùi đất ẩm và chất thanh của cỏ lá làm say lòng kẻ yêu tình điệu. Giữa khu vườn ngự đầy những khóm hoa tím ngát, mặt trăng bạc to như bát đồng của người du mục tưới ánh sáng trắng tím lên thiếu nữ của đêm đen. Faith Mariowen bước đi thất thần như một kẻ mất hồn.
Faith, hãy đến đây.
Phía trước, bóng hình một người con gái in lên nền trăng trắng muốt như một con sói cô đơn. Từng bím tóc nhỏ đan xen vào ruy băng đỏ thẫm phấp phới trong gió đêm tản mác.
Đến với ta.
Mắt nâu lục trong đêm khuya ánh lên sắc cỏ úa huyền bí, Faith choàng tỉnh, dứt mình khỏi lời kêu gọi trong tâm trí.
"Tipes Zoieus?"
"Đúng, chính là em, Faith," bước xuống thềm, cô bé nhoẻn cười thánh thiện.
"Chính em là…à…" Faith ấp úng, "kẻ đã 'gọi' tôi?" đôi mắt mở to, nàng thốt lên trong kinh ngạc. "Đấng Cổ Xưa?"
Chút thắc mắc thoáng qua đôi mắt gỗ phỉ, rồi lại trầm xuống sự hiểu biết thâm sâu. "Không, Faith. Tuy em ước gì mình có thể được như những linh thần đó. Nhưng em không phải."
"'Linh thần'," nàng gật nhẹ đầu, nói với bản thân nhiều hơn là Tipes, "chứ không phải ma quỷ."
"Xem ra họ đã để lại ấn tượng xấu trong lòng nữ chiến binh của chúng ta nhì?" Tipes nghiêng đầu, giọng ngây thơ chân chất.
"Ca—cái gì? Nữ chiến binh?"
Tipes gật đầu, bàn tay cầm một cốc vàng chứa rượu đỏ thẫm giương ra trước mặt. Faith nhìn theo cử động của cô bé mà không khỏi thắc mắc. "Rượu? Cho tôi? Nhưng nó lại—"
Buông tay, cốc rượu rơi xuống, chất lỏng không theo kịp vẽ ra trong không khí một vệt dài đỏ thẫm. Tức thì, mũi giày huyết dụ lộ ra dưới lớp áo nhung sẫm cản lại vật thể—vốn chỉ một hơi thở cách xa mặt đất—và hất ngược trở lên. Faith nhoài người xuống, mái tóc đen chưng hững giữa không trung không theo kịp tốc độ của kẻ sở hữu, bàn tay nàng chộp lấy chân cốc và đảo nhẹ—nhưng nhanh, bắt lại đến giọt cuối cùng của rượu Anh đào. Không một giọt rơi rớt.
Đôi mắt xanh bừng lên sự sửng sốt. "Cái quái gì—?"
"Nó ở trong máu chị, Faith ạ," Tipes dịu dàng nói, trong đầu lại thêm vào, hay trong máu Casamona.
"Chúa nhân từ, nhưng việc này thiệt là ngầu!" Faith bật cười lơ đễnh. "Mình hẳn phải là con gái Jackie Chan!"
"Nhưng Jackie Chan là người Á Đông!" Tipes chợt phản đối, biểu hiện trên gương mặt là sự bất bình của một đứa trẻ.
.
Cả hai nhìn nhau. Kẻ ngạc nhiên. Người sững sờ.
.
"Làm sao em lại biết—"
"Đừng, Faith," đặt ngón tay lên môi nàng, cô bé nhỏ nhẹ, "sau này chị sẽ hiểu hết. Nhưng không phải là bây giờ. Em e sợ sẽ làm rối ren những sợi tơ của bà ta."
"Ai?"
Tipes lắc đầu. "Đấng Cổ Xưa."
"Nhưng—" nó nói tiếp, giọng khắc khoải. "Em lại khó lòng làm ngơ chị. Sự bất an, Faith, đôi mắt của tâm trí em nhìn thấy những sự mơ hồ mang hơi hớm chết chóc…Nếu như, nếu như có Domita ở đây, mọi chuyện sẽ rõ ràng nhiều hơn…"
"Tôi không hiểu." mày nàng chau lại. Cô bé này đang nói về điều gì? "Ý em là, em có thể dự đoán về tương lai? Như những mụ thầy bói?"
Tipes lặng thinh hồi lâu, đoạn áp hai tay vào má Faith và kéo xuống. Trán họ áp vào nhau, hơi ấm từ làn da của cô bé khiến Faith cảm nhận một sự yên bình lan tỏa. Nhưng giọng thỏ thẻ của Tipes lại không hề bình đạm.
"Chiến tranh bám gót chị như sói theo cừu, tình yêu nuốt chửng chị như Eva cắn phải trái cấm, sự yên bình chỉ đến với chị khi lương tâm bị hủy diệt. Hãy cẩn trọng, Faith. Chăm sóc linh hồn của mình."
"Đó," Faith khẽ nói, "là những gì em trông thấy? Trong tương lai của tôi?"
Lắc đầu, Tipes đáp. "Không, Faith yêu quý. Cuộc sống mang nặng tính bất định. Chỉ một rung động nhỏ sẽ làm thay đổi chiều gió. Bước chậm, nghĩ nhiều và cẩn trọng. Đừng bao giờ từ bỏ cái tên của mình—'Faith', Thượng đế đã ban cho chị cái tên mang ý nghĩa niềm tin. Và vì niềm tin, chị phải tiến bước. Hãy nhớ, luôn luôn ghi nhớ: Nhân gian chỉ có thể là địa ngục khi niềm tin đã không còn."
"Cô bé nói chuyện như một kẻ trưởng thành vậy."
"Đất trời, dù tin hay không, cũng có giọng nói, dẫu vô thanh. Em chỉ là một kẻ truyền đạt sự khôn ngoan của vạn vật hòa hợp đến nhân loại u muội," rời tay khỏi Faith, Tipes lùi bước. "Đến thời điểm niềm tin cạn kiệt, hãy nhìn vào bản thân mình, Faith yêu quý. Tìm đường sống trong cõi chết."
"Sự nguyền rủa cũng có thể là món quà quý giá nhất."
Trước khi Faith kịp định thần, cô bé tóc nâu với đôi mắt gỗ phỉ đã quay mình lẩn mất giữa những khóm hoa Tử Đinh Hương tím ngát, chỉ để lại sau lưng một nụ hôn nhẹ lên má nàng và lời thì thào rất nhỏ.
"Xin lỗi."
.
.
.
Cốc rượu Anh đào sóng sánh trong tay, Faith bước đi giữa hành lang dài nối kết vườn Lailac và sảnh đường chính, miệng hớp nhẹ thứ chất lỏng chát ngọt, vị chua khiến cổ họng rát bỏng. Hành lang dài cả mấy trăm bộ, mái vòm cao ngút, những cột đá hoa cương trắng sữa phải hơn hai vòng tay ôm trọn xếp thành hàng dài, chạy thẳng vào bóng đêm âm u. Ánh trăng bạc pha lẫn màu chàm của đêm buồn vươn mình qua những ô cửa sổ hình cung cao vút, hằn lại trên nền những họa tiết uốn lượn của ánh sáng vẽ lên bóng tối. Bước chân đơn độc của người thiếu nữ tóc huyền như than thở với không gian trầm mặc về sự bỏ bê sầu thảm.
Tắm mình trong ánh trăng tím bạc, ngay cả màu nhung đỏ huyết của váy áo cũng trở nên u uẩn lạ thường. Đừng nói chi đến tâm trạng xót xa, buông lơi của kẻ khoác nó lên lúc này.
"Hẹn hò cùng người tình trong đêm đen, hả, quý phu nhân xinh đẹp?"
Cốc rượu vàng rơi xuống. Chỉ là, lần này không ai bắt lại nó.
Người đàn ông trong tunic trắng tinh, quần đen bó sát và lục bào khoác chéo một cách cẩu thả qua vai, tay khoanh lại đứng tựa vào cột đá, một bên chân gập lại nhàn nhã. Bóng đêm che phủ từ vai trở lên khiến dung mạo kẻ này vẫn là bí mật, nhưng chất giọng trầm khàn đó Faith có thể nhận ra ở bất cứ nơi đâu.
"Dath?"
Người chiến binh buông tay, tiến về phu nhân của mình với khí thế của loài sói vây hãm con mồi. Khuôn mặt hoàn hảo tắm mình trong ánh trăng lần đầu tiên để lộ cơn giận lạnh buốt. Trước khi kịp thốt lên một lời nào nữa, Faith đã bị đính sát vào cột trụ hoa cương, hai tay bị giam hãm. Nụ hôn đến một cách gấp gáp và mãnh liệt. Đến khi môi chàng rời đi, Faith cảm thấy chân mình nhũn xuống, phải tựa vào chàng để chống đỡ sức nặng của bản thân, hơi thở dốc và vị máu còn đọng trên lưỡi.
Chỉ cách nhau một vài phân, Synahr hỏi bằng giọng kiềm nén nhất. "Rượu Anh đào? Nàng đã đi đâu?"
"Ngoài vườn," nàng đáp, thở dốc.
"Với ai?"
"Không ai cả."
"Tại sao nàng lại không ở trong phòng?"
"Tại sao chàng vẫn chưa rời khỏi?"
"Đàn bà!" hôn mạnh trên môi nàng, Synahr rít, "trả lời ta."
"Macoh," nàng thở hắt, "em không muốn chạm mặt hắn."
"Vậy bước đi cô độc trong vườn làm gì? Phải chăng, chỉ là, kẻ nàng muốn chạm mặt"—tay vuốt xuống ngực nàng và nấn ná—"không phải là Macoh?"
"Ý chàng là gì?"
"Treacheus Baron," những ngón tay thuôn dài kéo mạnh dây thắt trên ngựa áo.
"Treacheus Baron?" Faith cười, giọng cười đứt quãng, mỉa mai và—phẫn nộ. "Bất cứ điều quỷ quái gì đã khiến chàng nghĩ—"
Bàn tay còn lại áp chặt lên miệng nàng, cắt đứt lời phản bác. Synahr mơn trớn những đường nét trên khuôn mặt Faith, học hưởng vẻ đẹp của Fraiya qua xúc giác của bàn tay gợi cảm.
"Hàng mi rợp bóng," chàng vuốt nhẹ qua mắt rồi kéo xuống, giọng thì thào "…chiếc mũi ngắn và thẳng…" ngón cái lướt qua đôi môi run rẩy, dừng lại nơi đó, "và hoa hồng xứ Kaif."
"—Chết tiệt! Đàn bà, Lẽ ra nàng nên sớm cho ta biết," chàng chợt rít. "Ta không cần một kẻ lạ mặt cho biết người đàn bà của mình hấp dẫn đến cỡ nào!"
Miệng Faith mở ra toan phản đối. Nàng không thể hiểu nỗi gã đàn ông đang nghĩ gì.
Nhưng môi chàng đã quay lại trên nàng—chậm chạp, bỏng rát—làm tan đi mọi phản kháng. Tâm trí vẫn bị vây đặc bởi men rượu say nồng khiến đôi mắt nàng khép lại, tận hưởng sự ngọt ngào. Song, trái tim mang vướng mắc bởi phản bội khiến đôi tay nàng vùng lên đẩy lại. Bất chấp sự chống cự yếu ớt của nàng, Synahr kéo mạnh trên ngực áo khiến dây ràng bị đứt bặt, phần áo nhung rời rạc để lộ bầu ngực căng mọng.
"Không, Dath," Faith rên lên khi bàn tay chàng luồn vào chiếm hữu.
"Thay đổi quá sớm, hả, người đàn bà của ta?" chàng hỏi với giọng mỉa mai, đột nhiên xộc váy nàng lên, tay luồn qua chỗ gập gối bên phải và kéo mạnh chân nàng về phía mình. "Cô gái luôn thích động chạm và khăng khăng bắt ta hứa, rằng sẽ không bao giờ đẩy-nàng-ra, ở đâu rồi?"
Faith không tài nào trả lời được câu hỏi đó. Cái cảm giác nửa mê say, nửa sợ hãi lại ùa về như thác đổ, bắt đầu từ nỗi nhức nhối ngọt ngào giữa chân. Khi vật lạ ấm nóng tỳ vào chỗ nhạy cảm, người đàn bà trong nàng lờ mờ nhận ra một đòi hỏi khó hiểu.
"Và," đôi mắt Synahr trầm xuống, sự day dứt đan xen vào đam mê, "ta căm ghét những người đàn bà đẹp."
Cái đau xé toạt tiếp theo khiến móng tay nàng bấu vào lưng chàng, gần như rướm máu. Nước mắt ngân ngấn chực chờ vỡ lăn trên má. Không bởi nỗi đau xác thịt, cũng chẳng do sự nhức nhối của tâm cảm. Chỉ là, trong thời điểm đó, giữa hoàn cảnh đó, sau hành động đó.
Khóc, bỗng trở trên rất tự nhiên.
Đôi vai chàng đông cứng, hơi thở dồn dập, trong một giây ý thức rõ được việc đã làm.
Quá muộn màng.
Miết tay lên má nàng, nơi nước mắt nóng hổi rơi xuống; Synahr rải nhẹ những nụ hôn ướt trên mắt, trán, quai hàm, và cuối cùng—làn môi mọng. Cử chỉ dịu dàng nói thay sự hối hận.
"Suỵt, không sao cả, nó sẽ không đau nữa," chàng thì thào vào miệng nàng. "Ta hứa."
Faith lắc nhẹ đầu, nấc lên, nhưng tay lại thả lỏng trên vai chàng.
Ngón tay miết dọc trên bên chân run rẩy còn lại, Synahr nhẹ nhàng yêu cầu. "Hãy khoác chân lên hông của ta, Cánh Huyền bé nhỏ."
"Rồi, ta sẽ để nàng bay."
Vẫn còn giữ lấy chàng bên trong, Faith ngoan ngoãn làm theo, hai chân giờ đây đã ôm trọn lấy chàng, từng ngón chân co duỗi theo hơi thở nặng nhịp. Chợt, Synahr xốc bổng nàng lên, đôi chân trần trắng muốt lập tức khóa chặt hông chàng. Mắt xanh mở to, một tiếng kêu nhỏ thoát ra từ cổ họng người thiếu nữ bởi cảm giác ứ đầy quá đột ngột.
Và rồi không gian chuyển động. Không, là người đàn ông của nàng chuyển động. Nhịp điệu gợi cảm ngày càng gấp rút như tìm kiếm sự giải phóng, âm thanh luyến ái ngập tràn không gian—thứ mà người ta chỉ có thể nghe vào những thời khắc tối nhất của đêm đen, kẻ tình nhân giao hoan bằng sự nối kết gần gũi nhất mà nam nữ có thể đạt đến.
Mãi về sau, đã có kẻ hỏi chàng công tử máu lạnh thế nào là mùi vị của thiên đường.
Từ Đinh Hương, rượu Anh đào và nụ hôn mặn nồng nước mắt.
Chàng đã trả lời như thế.
_______________________________________________________________________
*coocxê: áo nịt eo (và ngực) được lồng vào xương cá voi hoặc thép để giữ cho hình thể được như ý.
Váy lồng: váy lót có lồng các vòng gỗ (hoặc thép) mỏng, có tác dụng làm phồng váy.
**thị tỳ: không giống nô tỳ, thị tỳ là những phu nhân quý tộc, tụ họp để bầu bạn và phục vụ các Tộc trưởng phu nhân hay Thành chủ phu nhân. Trong trường hợp đối với Hoàng hậu, thị tỳ lại là những Tộc chủ phu nhân hay Thành chủ phu nhân.
{À…ờ…khi viết chương này bạn R hơi run tay vì không biết mình có quá lố không. Có một số cho rằng chuyện Synahr đã làm là date-rape—một dạng cưỡng hiếp. Nhưng quả thật, phải là rape hay không thì chỉ có nạn nhân hiểu rõ. Và—ô!—tính cách của Faith vẫn chưa đến hồi bùng nổ đâu.
Bạn cố gắng không tả chi tiết hơn vì sợ bay lên MA (và vì kinh nghiệm thực tiễn theo dạng ăn mày khố rách áo ôm nữa:P), nhưng nói thật ra bạn cũng không hiểu mấy hệ thống rate có nghĩa gì. M stands for Mature, eh? Nhưng MA là gì ế?
Nói chung là: nóng, nóng. ^^"
Có một điều khi bạn đọc lại vẫn thấy buồn cười: là lúc Synahr tốc váy Faith lên, trong đầu cứ tự hỏi làm thế nào hắn làm thế được, bời hàng chục lớp váy lót và váy lồng :P}
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét