Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2010

Chapter 12 - Nhận thức hãi hùng



    C.h.a.p.t.e.r 12
    Nhận thức hãi hùng




Ngoại ô thành phố Fawkire mười dặm, bên kia sông Thang, Y'tellarien.

Sau giấc mơ là một nhận thức đáng kinh ngạc. Gần như hãi hùng.


Mình chính là Casamona Mohagen.

Hay ít ra, thân xác mình đang chiếm hữu chính là!


Cũng giống như cái cách nàng nhận diện ra Synahr, giấc mơ đêm qua đã gợi lên những giây phút cuối cùng của người con gái mang họ Mohagen—những giây phút chính bản thân Faith đã trải nghiệm.

Cả đôi mắt hổ phách, cả thân kiếm đỏ thẫm. Tất cả đều thuộc về Synahr Baislinger, chồng của nàng.

"Ôi Chúa ơi."

"Ôi Chúa!"

"Chúa ơi!"

"Đủ rồi, Faith! Nàng định lầm bầm như thế cho đến bao giờ?" Synahr gắt, cặp chân mày đen thẫm xô vào nhau, tay kéo cương khiển ngựa chặn ngang đường tiến của Faith.

"Whoa!"* Faith tỉnh giấc, cúi xuống vỗ về con tuấn mã rồi bỉu môi, đoạn ném sang gã phu quân cái nhìn trách móc. "Chàng khiến Móng Sắt và Hồng Mao hoảng sợ rồi đấy."

"'Móng sắt', 'Hồng Mao'? Chúng là ai?" Synahr hỏi, khó chịu.

"Chàng đang cưỡi Hồng Mao đấy thôi," Faith đáp, bình thản.

"Cius, nàng đặt tên cho ngựa?"

Nhíu mày trước sự ngạc nhiên thuần túy của Synahr, nàng cúi xuống, tay xoa nhẹ lên cổ con vật, miệng rì rầm. "Yên nào, Móng Sắt, không có gì phải sợ cả."

"Lại còn nói tiếng người với chúng?" chàng có vẻ càng sửng sốt.

Faith thở hắt ra và ngồi thẳng dậy. "Thật đấy, Dath, chiến binh các người ra trận không phải đều nhờ những con vật này hay sao? Đặt tên và trò chuyện cùng chúng đâu có gì lạ?"

"Nhưng nàng là một người đàn bà."

"Vậy thì sao?"

"Đàn bà không—"

"Thôi được rồi, được rồi! Chàng không cần phải đay nghiến em hằng ngày với những thuyết giáo lằng nhằng như thế!" lại cúi xuống, nàng thì thào vào tai Móng Sắt. "Đúng không, anh bạn nhỏ? 'Luật vàng son' của đức ngài Mariowen đây đến cả thú vật nghe cũng nhàm cả tai."

"Chúng vốn không hiểu nàng nói gì," Synahr cất giọng bình hòa, một nụ cười nhỏ nở ra trên miệng trước khi chàng kéo cương quay ngựa về phía trước. "Và 'Móng Sắt' của nàng là một con ngựa cái."

Lẽ ra nên xấu hổ vì lầm lẫn của mình, Faith đột nhiên thúc ngựa tiến lên và thốt ra kinh ngạc.

"Chàng—cười!"

"Nàng khiến nó nghe như một lời buộc tội vậy," khóe miệng gã đàn ông lại cong lên.

"Nhưng—ồ Chúa, chàng thật sự biết cười!"

Một âm thanh nhỏ thoát ra từ cổ họng Synahr, nửa như khịt mũi, nửa cười rộ, chất giọng trầm khàn kéo lên một nốt. "Vì Loth, đàn bà, nếu có người nghe thấy nàng họ sẽ nghĩ rằng Faith Mariowen vừa thành công buộc tội một ai đó, và là một tội lỗi vô cùng ghê gớm."

"Không thể tin được," nàng kêu lên, lần này lại càng thảng thốt. "Dath Mariowen không những biết cười, lại còn sở hữu cả sự khôi hài!"

Synahr cười rộ, là cười thật sự. Âm thanh rót vào tai ấm ngọt như mật ong buổi sớm, song lại giòn tan như băng vỡ cuối đông. Hai lúm đồng tiền trên má hằn vào rõ rệt (mà nàng cũng không rõ trên đàn ông, chúng có được gọi là lúm đồng tiền không nhỉ?) đôi mắt hoàng kim khẽ nheo lại. Tất cả tạo cho chàng một vẻ ngoài bồng bột như trẻ con, đồng thời lại ngông nghênh như một gã phong trần.

Và rất, rất thu hút.

Một sự ấm áp lan tỏa khiến nụ cười nở rộ trên môi nàng, cảm giác gần giống như một người thủy thủ bạc đầu xé lớp màn sương sau cơn giông bão và trông thấy đất liền. Vậy là, chàng chiến binh của nàng ít ra vẫn còn chút ánh sáng.

"Em nghĩ tim mình đã ngừng đập."

Chân mày Synahr khẽ nhíu lại, nụ cười tan dần đi, tay chàng vung ra và lướt nhẹ từ cổ xuống ngực trái của nàng, biểu lộ chuyển sang sự quan tâm thuần túy.

"Nàng có sao không, Faith? Tim nàng đập rất nhanh," kéo tay lên, chàng lại mơn nhẹ trên má và trán nàng, "và có vẻ như sốt."

"Không, không," đôi mắt vẫn dán chặt vào chàng, Faith cắn nhẹ môi, giọng chân chất. "Em tin—mình đang bị thu hút."

Bàng hoàng trước sự thẳng thừng của Faith, Synahr sững người, những ngón tay thuôn dài nấn ná trên làn da nhung mượt, biểu cảm trên mặt là hỗn hợp giữa đam mê, sửng sốt và… dằn vặt? Faith không hiểu, người đàn ông này sợ điều gì?

"Chàng day dứt bởi điều gì, hỡi chiến binh của em?" nàng hỏi, đôi mắt dõi vào biển hoàng kim, sự vô thần che mờ ý nghĩ phía sau, nhưng không thể hoàn toàn bít đậy cảm xúc.

Nỗi đau? Dối lừa? Phản bội?

Muốn một thứ bất chấp mọi lý lẽ?

"Phù thủy!" Synahr gắt, dứt tay khỏi má nàng và đột ngột quay đi. Faith bần thần nhận ra một sai lầm nghiêm trọng: nàng đã nói to những nghi vấn thầm kín của mình.

Và, một trong số đó đã trúng tâm, nếu không muốn nói là tất cả.

"Đừng!" nàng dằn giọng.

Vùng tay ra kéo lại, Faith mất đà trượt ngã khỏi lưng ngựa. Chưa kịp hoàn hồn, cánh tay rắn chắc đã choàng qua ôm trọn lấy nàng. Trong một giây, người thiếu nữ đã nằm gọn trong lòng phu quân của mình, ngồi ngang trên lưng ngựa.

"Em không phải là phù thủy, Dath," nàng thở dốc, giọng đứt quãng, tay bám chặt vào tay áo phồng phềnh của y phục giáo sĩ chàng đang vận.

Synahr không nói gì, chỉ lặng lẽ thăng bằng nàng trên lưng ngựa rồi kéo cương cưỡi về phía trước, để mặc cho Móng Sắt lẽo đẽo theo sau.

Luồn tay qua hông, đầu tựa vào lòng chàng, Faith nói khẽ. "Không ai mới sinh ra đã tự đóng chặt bản thân như vậy," ngửa đầu lên, nàng áp môi vào cổ chàng, nơi mạch máu đập nhẹ dần dần tăng nhịp. "Em chỉ muốn hiểu thêm về chàng. Nếu bên dưới lớp vỏ vô cảm này là nỗi đau, em muốn chúng lành lại."

"Nàng tự cho bản thân quá nhiều sự giả tưởng đấy, đàn bà ạ," giọng Synahr khô khốc, có phần mỉa mai. "Điều gì khiến nàng tin rằng ta đã đóng chặt cánh cửa tâm hồn? Phải chăng đấy là cách nghĩ hão huyền để xoa dịu nỗi nhục khi bị từ chối của loài công các người?"

"Em đã từngđó, Dath," nàng trân trối, mắt mở to, giọng bừng lên sự khẳng định dữ dội. "Ngay phía sau cánh cửa đó. Nơi nỗi đau, sự lừa lọc, bội phản bám vào như những vết nhơ không tài nào xóa rửa."

Bẵng đi vài giây, không khí dường như cô đọng trong hơi thở phì phò và vó ngựa lộc cộc. Faith tự hỏi phải chăng mình đã vô tình đặt chân lên vùng đất cấm.

Nàng chẳng vừa ẩn ý mình có thể chạm với đến tâm hồn chàng?

Đúng vậy, Faith. Ngươi vừa làm hệt như thếĐó là nếu như người đàn ông này sở hữu một thứ gần giống với tâm hồn—giọng nói trong đầu cay đắng đáp lời.

"Đừng dấn quá sâu, đàn bà," chàng khẽ khàng cúi xuống, lưỡi bỗng lướt nhẹ trên vành tai nàng.

Lời thì thào thốt ra như gió rít. Có gì đó trong cử chỉ thân mật rất không-thần-thánh, nếu không muốn nói là tà quái.

"Bởi nàng sẽ chẳng tìm thấy điều gì đẹp đẽ bên dưới cả."

Tâm trí nàng đông lại. Linh tính mách bảo sự nguy hiểm chết người.

Synahr cười nhạt trước bờ vai căng thẳng và nỗi sợ trần trụi của người thiếu nữ trong tay, giọng cười cằn cỗi và tà ám.

"Đúng vậy, cứ như thế. Hãy tin vào bản năng sinh tồn của mình, Faith. Không ai muốn yêu một tâm hồn vặn vẹo cả—Tệ hơn nữa, cầu mong sự đáp trả từ nó."


Vặn vẹo hay không, tất cả đã quá trễ. Nàng thì thào vào tĩnh lặng, khi chàng tưởng rằng nàng đã ngủ say.









"Chúng ta đã đến."

Faith giật mình tỉnh dậy. Nàng đã thiếp đi lúc nào trong lồng ngực cứng lạnh như đá hoa cương của Synahr. Bầu trời lúc này đã đổ màu u tối, nhưng khó có thể nói là ngày hay đêm, bởi thời tiết vùng Trung Ân vốn trước sau như một—u huyền ảm đạm.

Synahr tuột khỏi lưng ngựa, đoạn nhẹ nhàng nhấc nàng xuống. Faith choáng váng khi chân vừa chạm đất, mày nhíu khi ngoái đầu nhìn lại quãng đường họ vừa đi qua.

Làm cách nào Dath có thể vượt qua nó mà không cần đôi mắt?

Giác quan nhạy. Đúng. Nàng luôn biết Synahr sở hữu thừa thãi thứ đó. Nhưng để điều khiển không những một—mà hai tuấn mã vượt qua con đường khúc khuỷu quanh co sau lưng họ; hai mắt có khi còn chưa đủ, đừng nói chi phu quân của nàng không hề có đến một. Quay đầu lại, mắt nàng thu hẹp với sự nghi ngờ khi chăm chú nhìn vào gã đàn ông trước mặt. Chắc rằng Synahr đã không lừa nàng?

"Nàng làm gì thế, Faith?" Synahr cau giọng khi giật đầu về phía sau, tránh xa bàn tay quở quạng trước mặt chàng.

Hệt như kẻ có thể trông thấy.
Nhưng đôi mắt vô định lại nói lên một câu chuyện khác.

"Chàng có chắc mình bị mù?" Faith hỏi, lòng đầy vướng mắc.

"Ta chắc rằng mình không thể nhìn thấy," Synahr đáp.

Faith nghiêng đầu, bước vòng quanh và quan sát, đoạn với tay xốc nhẹ mái tóc rũ rượi trên trán chàng, làm nó càng thêm rối bời.

"Nàng làm gì thế?" chàng cau mày tỏ vẻ khó chịu, song không hề lãng tránh sự tiếp xúc.

"Tìm con-mắt-thứ-ba."

"Cái gì?"

"Lạ, nếu không ở trước trán thì chắc sau gáy nhỉ?" Faith chồm mình lên, tay vung qua bờ vai rộng, thiếu điều như muốn trèo lên chúng.

Synahr cứ để phu nhân của mình rối rít như thế mà không hề phản ứng. Bản thân chàng đang quá lạc đi trong sự sững sờ.

"À," chợt nhớ ra điều gì, nàng quay lại,"chàng có chắc con Tà Thú Hotare trong người cũng mù theo chàng chứ?" Faith hỏi nhanh, đầu vẫn còn nhoài ra phía sau ót chàng, chân nhấp nhón. "Và đừng nói với em Hồng Mao và Móng Sắt có thể tự mò đường mà đi."

Synahr bật cười rộ. Faith thở hắt ra, cổ họng ấm ứ khi bàn tay rắn rỏi chợt vòng ngang ôm siết, những đường cong cơ thể khít chặt vào chàng như lớp áo thun co giãn. Vô tình, nàng cảm nhận được phần cơ thể của kẻ đối diện, nơi cương lên ép chặt vào bụng dưới của nàng. Faith đủ lớn để hiểu điều đó có nghĩa gì, và sự nhận thức nổ bùng mọi mạch máu trên mặt.

Chỉ là, Synahr không cần phải biết điều đó.

Bởi chàng vẫn đang cười nghiêng ngã, không hề chú ý đến tác động của sự tiếp xúc đem lại. Thoát cái, Faith cảm thấy bản thân như một đứa trẻ con ngờ nghệch trong vỏ bọc người đàn bà phóng túng. Dằn co, không biết hành xử ra sao trước phản ứng thể xác của người đàn bà và sự xấu hổ trơ trẽn của đứa trẻ cùng tồn tại trong mình.

"Cái tên là Hosterius, Cánh Huyền nhỏ bé," đặt một ngón tay lên miệng, chàng suỵt nhẹ. "Tà Thú sẽ không hài lòng đâu khi bị gọi bởi cái tên lố lăng như Hotare. Và không," chàng sặc, "ta chỉ có đúng một cặp mắt."

Choáng ngợp trước sự rực rỡ chung quanh tiếng cười phóng khoáng, Faith mở miệng toan nói nhiều điều, sau đó lại thôi, e sợ nếu lên tiếng sẽ khiến ma thuật trong bầu không khí kỳ diệu tan biến. Đến một lúc nào đó, nàng chỉ mở miệng thốt ra hai từ.

"'Cánh Huyền'?"

Vuốt nhẹ lên mái tóc mun đen gợn sóng của nàng, Synahr nhẹ giọng. "Không phải sao? Một chú chim non với bộ lông mao sẫm đen như bóng đêm huyền hoặc. Cái tên Cánh Huyền hoàn toàn trùng khớp với mái tóc đen dài của nàng."

Đôi mắt nàng mở to, kinh ngạc. "Chàng—?"

"Suỵt," chàng lắc đầu, cắt ngang lời nghi vấn. "Không, đôi mắt ta vẫn mù và đúng, ta có thể nhìn thấy. Gần giống vậy."

Miệng Faith vẫn mở to, câu hỏi như than nơi chót lưỡi.

"Con vật—à—Hồng Mao đã cho ta biết thông tin đó," chàng thêm vào, thể như đoán được nghi vấn nơi nàng.

"Hồng Mao? Chàng nói chuyện cùng nó?"

"Có thể cho là thế."

"Nhưng chàng chẳng từng bảo bọn chúng vốn không hiểu gì?!"

"Bọn chúng không hiểu tiếng người, Faith."

"Vậy chàng đã dùng tiếng—"

"Không, Faith," Synahr cắt ngang, lắc nhẹ đầu, khóe miệng vẫn cong. "Ta không dùng tiếng ngựa."

"Vậy chắc bọn chúng không đột nhiên biết nói tiếng người đấy chứ?"

"Không."

"Em không hiểu gì cả," nàng ca thán.

"Linh Ngữ, Faith. Là Linh Ngữ," chàng đáp, tay đẩy nhẹ nàng ra, ra dấu kết thúc đoạn hội thoại. "Và bây giờ hãy nhìn quanh, tìm giúp ta một cây Thanh Lương Trà."

Nhận thấy rằng mình sẽ không moi thêm một chút gì nữa từ gã đàn ông nói-năng-huyền-bí, Faith thở dài và quay trở về bên ngựa. Khi đi ngang qua Hồng Mao, nàng tự hỏi không biết con vật còn nói gì nữa về nàng. Dù chưa bao giờ là một kẻ phù phiếm với diện mạo của mình, Faith cũng không khỏi hy vọng Synahr sẽ nghĩ nàng xinh đẹp.

Đó chính là khổ lụy của những kẻ đang yêu. Sự đỏm dáng chợt trở nên quá quan trọng.

Mũi Hồng Mao phồng lên, miệng phun phì phì, có vẻ hoàn toàn đồng tình chung ý.

Faith rảo bước, đảo mắt xung quanh. Dưới sắc xám xanh không sinh động của bầu trời, màu lục nhợt trải dài một cách chán nản trên mỏm đất nơi họ đứng, cây cối nếu trơ trọi cũng chẳng giữ nỗi màu nâu, đất đai xỉn màu đến não lòng. Thanh Lương Trà? Có phải là Thanh Lương Trà trong những câu chuyện Celt cổ xưa? Hay một Thanh Lương Trà mới lạ của thế giới Y'tellarien huyền bí này? Kéo dài bước đi của mình, nàng chăm chú vào cây cối xung quanh, nhận ra càng tiến bước về phía vùng đất cao, màu xanh lại càng thưa thớt.

Nhưng khi đã ở nơi cao nhất của mỏm đất, Faith bàng hoàng.
Trước mặt nàng là vực. Và sương mù.

Sắc đỏ lọt vào mắt nàng. Quay đầu sang trái, Faith nhận ra chúng đến từ một cây to, nằm trơ trọi sát mép vực. Đến gần hơn, dựa theo hình thể của lá và màu sắc của những quả tròn mọng đỏ, không còn nghi ngờ gì, đây chính là cây Thanh Lương Trà. Nàng chưa bao giờ trông thấy chúng ngoài đời thực, mọi hiểu biết chỉ gặt hái từ sách vở. Và kiến thức trên bề mặt giấy in không phỉnh lừa ai.

"Hãy là một đứa trẻ ngoan, Faith." Tiếng gọi từ quá khứ bỗng từ đâu vọng về cùng những kỷ niệm ngày nào trên chiếc xe lăn cũ kỹ.

Đặt bàn tay lên thân cây nứt nẻ, Faith cảm thấy hoài niệm một cách kỳ lạ. Ký ức một thời về cuộc sống trầm đắng chỉ trải qua trên những hình vẽ in ấn khiến nỗi buồn vời vợi lại dấy lên âm ỉ. Vậy mà, giờ đây, bàn tay nàng đang vuốt ve lên chính hiện thực đã được đầu thai, hay nói đúng hơn—lột xác. Vị đắng ngày nào bỗng vơi đi đôi chút.

"Faith."

Synahr đã đến từ sau lưng từ lúc nào, lôi nàng ra khỏi cảm giác đắng bùi lẫn lộn.

"Nàng không sao chứ?" chàng hỏi.

"Không," nàng đáp, tay gạt giọt nước mắt dợm chờ lăn xuống.

Khỉ thật! Nàng khóc vì điều gì? May mắn thay, Synahr không thể nhìn thấy. Đây không phải là giờ phút trầm cảm u mặc.

Đôi chân chàng chỉ khựng lại đôi chút khi bước ngang qua nàng, như thể cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong chiều hướng tâm trạng của vị phu nhân đa cảm.

Nhưng Synahr không hề nói gì.

Vung tay lên, quờ quạng và hái một quả nhỏ màu đỏ mọng, chàng lăn đều nó giữa ngón cái và trỏ, sau đó bóp nát.

"Bây giờ, chúng ta chờ." Chàng nói, giọng đều đặn.

Faith không hỏi họ chờ điều gì, chỉ lẳng lặng đến bên chàng và tựa lưng vào thân cây thô ráp. Ngước lên ngắm nét mặt nhìn nghiêng của phu quân, những khuyết tật của bản thân trước đây bỗng ùa về như làn sóng lạnh. Faith thật muốn biết một người đàn ông cao ngạo, đầy tự hào như Synahr làm cách nào có thể đối mặt với sự khiếm khuyết của đôi mắt mù lòa. Câu hỏi luôn nghẹn lại nơi cổ họng bấy lâu, chỉ vì nàng không muốn làm tổn thương chàng. Nhưng nếu đôi mắt là một thương hại trong lòng, Faith thật muốn giúp chàng xoa dịu nó.

"Đôi mắt chàng sao lại mù?"

"Casamona Mohagen!" Synahr bất giác rít cái tên đầy căm hận qua kẽ răng, tay lập tức nắm chặt khi chợt nhận ra mình đã tiết lộ quá nhiều.

Vốn dĩ đã gặp qua Casamona Tiomar của nhà Mohagen đều không sống sót nguyên vẹn được bao người. Nhưng Faith Matheson lại từ một hoang đảo đến, vốn không hiểu biết nhiều về mọi chuyện diễn ra ở Y’tellarien. Dù vậy, có thể nào những kẻ bản xứ đã kể cho nàng nghe về vùng đất tổ của mình? Và, nếu nàng biết được Casamona là ai, sẽ dễ dàng đoán ra thân phận của chàng.

Faith không nên biết về chàng. Không phải lúc này.

"Là ai vậy?” nàng nhỏ nhẹ hỏi.

Bàn tay Synahr buông lỏng. Dĩ nhiên rồi, nàng ta đến cả Linh Ngữ còn không rõ là gì, giọng điệu nghi vấn hoàn toàn chân ý. Chàng trút sự nhẹ nhõm qua tiếng thở hắt.

Đó là vì, Synahr Baislinger không thể thấy được biểu hiện kinh hoàng trên mặt Faith lúc bấy giờ.


"Là một Mara'sika độc ác,” chàng nói khẽ qua bờ vai.

Sự căm thù hằn rõ trong từng chữ khiến bàn tay nàng run rẩy. Faith tạ ơn trời vì giọng nói bình thản của nàng đã không phản bội lại cảm xúc bấn loạn bên trong.

"Mara'sika?" nàng hỏi bâng quơ, cốt chỉ để cuộc hội thoại tiến triển không chút nghi ngờ.

"Nghĩa là 'Đại pháp sư'."

Mình là đại pháp sư?

"Hắn làm sao lại có thể làm mù mắt chàng?” giọng nàng kéo lên một nốt, mồ hôi lạnh rít ra bên thái dương.

Họ đúng thật là kẻ thù? Đó chẳng phải chỉ là một giấc mơ?

"Đại pháp sư thì dĩ nhiên dùng đại pháp thuật."

Đại pháp thuật? Phải chăng bao gồm những lời nguyền rủa?

"Đó là Cazeit Bo, Lời-nguyền tử-linh."

Cazach—cedoik—gravante.



"Ôi Chúa." nàng rên nhỏ.

"Nàng biết lời nguyền đó?" Synahr hỏi, lầm tưởng sự sửng sốt của nàng do sợ hãi trước ma thuật.

Biết? Em là kẻ phát ra lời nguyền đó!—Faith như muốn gào lên trong đầu.




Cho đến giờ phút này, 'đáng kinh ngạc' đã chính thức trở thành một nhận thức hãi hùng.




__________________________________________________________
*"Whoa": tiếng họ ngựa để nó dừng lại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét