- C.h.a.p.t.e.r 19
Valerie Matheson
- Ả đứng đó, trầm ngâm, mái tóc như tơ tuyết đan quyện vào làn gió. Ta hỏi Ả vì sao không tiếp tục công việc dở dang. Ả lắc đầu với đôi mắt buồn rười rượi, tay chỉ vào guồng quay bị rạn nứt, đám tơ trời rối bời như lòng Ả lúc ấy.
Chạnh lòng, gió gửi lời giúp sự lặng thinh của Ả.
Gió bảo Ta rằng, chỉ niềm tin vẫn còn chưa đủ.
Beverly Hill, tiểu bang California, Hoa Kỳ năm 2009.
Gia đình Matheson có nhiều bộ xương giấu trong tủ áo.
Một trong số đó là Faith Matheson—đứa bé bị-từ-chối. Valerie Jane Matheson biết rõ điều đó, dù không phải cố tình.
Chẳng là, cái năm lên bảy, nàng đã quá nghịch ngợm, đi nghe trộm điện thoại của bố mình bằng đường truyền trong phòng riêng. Và những gì được nói ra trong cuộc hội thoại, mãi đến ba năm sau đó, nàng mới hoàn toàn thấu hiểu.
Faith là người chị cùng cha khác mẹ với nàng.
Kể cũng lạ. Nàng cũng chẳng hiểu tại sao vẫn gọi cô ta là chị, mặc dù hai đứa bằng tuổi nhau. Có lẽ vì đã quá quen với sự thân thiết trong khoảng thời gian ngăn ngủi Faith ngụ tại đây. Chỉ là, lúc đó nàng đã nghĩ Faith là con gái của bác James, tức chị họ của mình.
"Valerie! Còn mơ mộng gì nữa? Bọn Chad và Diana đã đến, limousine không thể chờ được! Đi thôi! Con muốn trễ dạ tiệc trường cao trung của mình sao?" Mrs. Matheson từ cửa trước thét lớn.
Vẫn còn loay hoay với tấm khăn choàng qua vai, cô gái trẻ nhăn nhó. "Cứ để bọn nó chờ. Bây giờ chỉ mới 5h30, có trời mới biết đến đó sớm để làm gì."
Nói rồi, nàng lại đứng trước tấm gương toàn thân nơi đại sảnh, quay người ngắm nghía bộ dạng của mình. Mái tóc đỏ đồng—cái màu đàng ghét—đã từ lâu bị tẩy nhuộm đến não lòng, giờ đây được thả thành từng lọn vàng óng qua bờ vai. Vuốt nhẹ những đường cong đáng kiêu hãnh trên chiếc váy tiệc màu đỏ lự, Valerie tự nghĩ chiếc vương miện nữ hoàng trung học tối nay sẽ không thoát khỏi tay.
"Chad đã bước khỏi xe rồi đấy, và—ô! Nếu đó không phải là bó hoa lớn nhất mà mẹ đã từng thấy!"
Valerie quay người. Chỉ bó hoa thôi lại khiến bà ngạc nhiên đến vậy? Với Chad Hall, kẻ nàng đã quay mòng mòng quanh ngón tay kể từ ngày đầu bước chân vào trung học; Valerie có đòi cả sao trên trời hắn cũng không từ chối. Đẹp trai, giàu có ngang ngửa Gia đình Matheson, lịch sự và tế nhị; Chad Hall là tất cả những gì một cô gái mơ ước trong người bạn trai của mình. Valerie cũng không khỏi tự hào mỗi khi bước đi cùng gã cầu thủ bóng rổ giữa sảnh chính trường học, trước bao con mắt hâm mộ của bọn nữ sinh cùng, hay khác khối. Nhưng chỉ có vậy thôi, bấy nhiêu cũng không đủ lấp đi khuyết điểm duy nhất của hắn: não rỗng.
Cũng vì thế, Valerie thật sự không muốn đi cùng Chad đến dạ tiệc này. Cái dạ tiệc hứa hẹn dẫn đến những đụng độ tình ái sau khi tàn tiệc. Mà nàng thì thật chẳng muốn luyến ái cùng Chad. Sự kiêu hãnh của Valerie, nữ hoàng nhạc pop, không cho phép. Cô gái mười-tám nhà Matheson muốn với cao hơn kia.
Brandon Nasser, hai-mươi-hai, cha là Ả Rập chính gốc, mẹ người Úc, bản thân là diễn viên nổi đình đám ở Hollywood, chính là mục tiêu của nàng—kẻ duy nhất mà Valerie muốn chia sẻ 'lần đầu tiên' của mình. Đó là người đàn ông điển trai nhất mà nàng đã từng thấy trên TV, bìa báo chí, ảnh poster và—ngoài đời. Nét Trung Đông huyền bí quyện với những đường tạc Tây phương rắn rỏi khiến gã đàn ông ngay lập tức trở thành 'hit' của toàn Hollywood chỉ sau một buổi khai mạc bộ phim nổi tiếng.
Valerie đã được mời đến dự buổi lễ đó, lẽ dĩ nhiên, vì nàng chính là một thần tượng nhạc pop đang lên ngôi của giới trẻ nước Mỹ.
Valerie yêu Brandon, nàng tin vậy. Mặc dù gã đàn ông cứ lúc nắng, lúc mưa đối với nàng. Tất cả cũng chỉ vì họ đều ở trong làng giải trí, và Brandon không muốn liều lĩnh đà nổi tiếng đang tăng vọt của mình. Thêm nữa, họ không có cơ hội gặp nhau thường xuyên, bởi cả hai ở những bộ phận khác nhau. Valerie không biết làm cách nào để anh ta đáp trả tình cảm của nàng, trong khi bên cạnh anh có muôn ngàn nữ diễn viên xinh đẹp.
Nhưng nàng minh tinh Matheson cũng không phải thứ vừa. Một khi đã muốn chuyện gì, nàng sẽ có được sự hài lòng toàn vẹn.
Chậc, Valerie J. Matheson là một cô gái như vậy đấy. Xinh đẹp, năng động, ào ào như bão lửa. Và phù phiếm.
"Valerie, trông em đẹp tuyệt vời," Chad nói vọng vào từ cửa chính, giọng không giấu nỗi sự tôn thờ.
Valerie không đáp lời, chỉ mỉm cười, đoạn kéo nhanh chiếc khăn choàng ra khỏi cổ. Dù gì họ cũng đi bằng limousine, cần quái gì áo ấm, khăn choàng?
Chợt, nàng quay lại tấm gương, cảm thấy có gì đó thiếu hụt. Sờ tay lên cổ, Valerie nhận ra dây chuyền thánh giá bằng bạc rẻ tiền nàng vẫn thường đeo đã biến mất. Quay lại phía Chad và mẹ mình ở ngưỡng cửa, Valerie nói nhanh vài lý do rồi đảo vội lên cầu thang, trở về phòng tìm kiếm vật đã mất. Sợi dây có lẽ còn không đáng tiền bằng một lọ sơn móng tay của nàng, cũng là thứ nghèo mạc duy nhất trong những sở hữu xa hoa của cô ca sĩ trẻ. Nhưng vì một lý do nào đó, Valerie không tài nào quăng bỏ nó được.
Vì nó là quà tặng của Faith vào lần sinh nhật thứ bảy của nàng.
À, đừng hiểu nhầm, Valerie không phải vẫn còn tình cảm thương mến đối với người chị của mình. Quá bận rộn với những bữa party trác táng, ánh đèn flash của đám ký giả, những mối quan hệ thoáng qua—nhưng nhăng nhít—với các nam ngôi sao; Valerie Matheson quả thật không có thời gian hay tâm trí để nhớ đến người chị tội nghiệp. Sợi dây chuyền, chẳng qua, chỉ là một thói quen khó bỏ. Ít ra thì nàng vẫn tự nhủ như thế.
Tông cửa bước vào căn phòng lót thảm màu kem, nàng lục tung cả bàn trang điểm, hộc tủ, phòng thay đồ, buồng tắm, nhưng đều không thấy tăm hơi nó. Thở hắt ra, tay chống hông và lặng thinh một hồi lâu, nàng cúi người và mò mẫm dưới gầm giường.
Chợt, từ bên kia khe giường, một đôi chân người hiện hữu.
Valerie suýt đã la toáng lên, nhưng rồi bị một lực vô hình cản ngăn. Mồm há hốc, nàng từ từ đứng dậy, mắt cảnh giác nhìn người thiếu phụ với làn da thạch cao tuyết hoa và mái tóc trắng như tơ tuyết, khoác trên người cũng bộ áo đồng màu. Toàn thân toát ra một ánh sáng mờ ảo. Sự hiện diện khiến sự yên lặng có một cái tên mới.
Không thực.
Như một thước phim quay chậm, bàn tay mong manh tưởng chừng trong suốt duỗi ra, tay áo trắng tinh phấp phới dù xung quanh không có gió. Sợi dây chuyền treo trên những ngón tay hờ hững, mặt thánh giá lấp láy sắc kim loại mông lung.
"Thời Điểm, dẫu gập ghềnh
Đón ngươi, Ta đã đến."
Trước khi sự vật loang đi trong ánh sáng trắng, Valerie đã ngỡ mình biết người đó.
.
.
/Qua vết rạn của Ranh Giới/
.
.
Lâu đài Bethlehem, Jevah, Y'tellarien.
Lãnh thổ tộc Jerohem.
"Mất trí? Thật là một lý do tiện lợi," Thành chủ thành Jevah của tộc Jerohem ngã người ra tấm đệm lông ngỗng căng phồng, miệng khẩy cười, mắt xám bạc hờ hững đảo về phía người đàn bà cùng chung dòng máu.
Dakim Selas vò lấy vạt áo khi nheo mắt nhìn vào đứa con trai trác táng. Bastado Selas, mỹ-nam-tử của tộc Jerohem, kẻ dẫm nát lên tim muôn ngàn thiếu nữ; biểu hiện trên mặt giờ đây chứa đầy sự hài hước khô khốc. Từ hai bên, hai nô gia tóc đen với làn da bánh mật, đôi mắt sâu gợi cảm, vung đôi tay ve vuốt lấy lồng ngực và mái tóc của chủ nhân một cách tôn thờ. Kẻ thứ ba, một yêu tinh Mieer tai nhọn trong y phục xốc xếch, một bên ngực lộ hẳn ra, ngón tay đút nhẹ những quả nho chin mọng vào miệng vị Thành chủ. Ngay cả trong sự hiện diện của mẫu thân mình, Bastado cũng không hề mảy may ngượng ngùng bởi sự phóng túng của bản thân.
Nhưng Phu nhân Dakim lại là một chuyện khác.
Vỗ tay ra hiệu cho bọn nô gia lui ra, bà thu vai, ngồi thẳng dậy trên tấm đệm trắng khổng lồ, những trang sức lủng lẳng và xuyến tay va chạm vào nhau lẻng xẻng. "Đây không phải là chuyện đùa, con trai. Con bé còn sống và rất có thể sẽ tiếp tục sống. Ghothika Jerohem dường như đã ngửi ra hơi hớm gì và phái người đến dò thám nó."
Chàng trai trẻ với mái tóc nâu sẫm nhún vai. "Vậy thì dễ thôi, giết luôn những tên được phái đến."
"Con mất trí rồi sao?!" Dakim rít, mắt nhìn láo liên, đoạn hạ giọng thì thầm. "Người của Ghothika không thể giết được. Nếu không công lao của chúng ta bao nhiêu năm nay sẽ như dã tràng xây cát."
"Mẫu thân, mẹ sai rồi," Bastado cười một cách uể oài. "Là công lao của mỗi mình mẹ thôi. Con không hứng thú với ngai vị Tộc trưởng," dang rộng tay, chàng nói lớn. "Hãy nhìn xem, Jevah cung cấp tất cả những gì con có thể mong muốn. Tại sao phải dại khờ gây ra chiến tranh nội bộ để hủy hoại cung son, điện ngọc và—mỹ nữ?"
Bàn tay Dakim vụt ra tạt ngang khuôn mặt điển trai của đứa con mình cưng yêu nhất. Âm thanh rạn vỡ vang lên giữa gian phòng trầm hương nghi ngút. "Ta cấm con nói thế!" đoạn, như nhận thức được việc vừa làm, bà áp tay lên má Bastado và dịu giọng. "Ôi con trai yêu quý của ta, con phải hiểu, con mới thuộc dòng máu Jerohem chính thống. Tên con hoang đó không thể nào so sánh với con trai của ta được. Chiếc ghế tộc trưởng vốn thuộc về con, Bastado ạ. Con phải luôn tin tưởng vào điều đó."
Một tràng cười yếm thế tuột ra khỏi miệng chàng mỹ nam tử. "Con hoang? Mẫu thân đùa với ai đây? Chính con trai của mẹ cũng chẳng qua là một đứa con rơi rớt. Không những thế, còn là một kẻ lai căn."
Một tát tay khác vang lên làm rung bầu không khí, đôi mắt xanh nhạt tiết trời vào thu của người đàn bà kiêu sa sôi lên sự giận dữ. Vẫn tư thế ngồi bình thản, Bastado Selas lại ngửa đầu ra cười lên hoang dại. Dakim đứng phắt dậy, mắt long sọc, vài lọn tóc mật thoát khỏi mũ đội đầu treo rũ rượi hai bên má. Từ lúc nào mà đứa con trai yêu quý của bà trở thành như hiện giờ?
Dakim là một kẻ ngoại tộc, đúng vậy. Giữa biển người Jerohem với làn da bánh mật và đôi mắt đen huyền bí, bà nổi trội trên tất cả bởi sắc da trắng ngần và mái tóc óng mật vàng ươm. Ngay từ cái nhìn đầu tiên nơi ổ nô lệ, Gallador Selas đã bị say mê bởi sắc diện hiếm có của Dakim và—bất chấp mọi can ngăn—đưa bà lên làm Thành chủ phu nhân. Vậy đó, Dakim của một bộ tộc nhỏ bé miền núi đã một bước trở thành phượng hoàng. Và bà còn ý định bay cao hơn thế nữa.
Gallador không thể có con, lại tuổi già gấp ba lần Dakim, đã sớm ngày từ giã cõi đời, ngay trong khi Bastado vẫn còn trong bụng mẹ. Chuyện vụng trộm giữa Dakim đại-mỹ-nhân và ngài tộc trưởng điển trai vốn đã không còn là bí mật trong những ngày đó. Sự có mặt thường xuyên của Phu nhân Selas nơi Lâu đài Jovoba, vốn là nơi trú ngụ của nhà Jerohem, đã sớm chứng thực cho toàn thiên hạ thấy ai mới là chủ nhân thực sự của bào thai bà nuôi giữ lúc bấy giờ. Khi Bastado được sinh ra, sự khẳng định lại càng vững chãi. Ngoài việc sở hữu làn da nhạt màu gần như mẫu thân của mình, Bastado còn thừa hưởng đôi mắt xám bạc từ ngài Tộc trưởng Irum—vốn cũng là một kẻ lai căn.
Đó là chưa nói đến diện mạo như được tạc ra dưới tay những người thợ lành nghề nhất. Gallador Selas có lấy cả nữ thần Fraiya cũng không thể sinh ra một đứa con như vậy.
Người ta nói, phía Đông có Eracion—tình yêu lãng mạn của mọi thiếu nữ, về Tây lại là Bastado—kẻ để lại sau lưng những con tim vỡ nát.
Trong lúc đó, nội bộ Jerohem luôn có lời đồn về nguồn gốc của người-kế-thừa Ghothika. Tin đồn bảo rằng vị Tộc trưởng phu nhân tạo ra sinh vật oan nghiệt ấy từ một cuộc vụng trộm với một gã nô lệ. Bởi quả thật, Ghothika được sinh ra quá sớm và hoàn toàn không mang chút tương tự với người cha tuấn tú của mình. Như để bù đắp cho điều đó, Ghothika Jerohem lại là một chiến binh dũng mãnh, thậm chí có thể còn ngang ngữa cùng Synahr Máu Lạnh. Chỉ là, bọn họ chưa hề gặp mặt nhau.
Không cần phải nói ra trên cửa miệng, ai cũng rõ vị công tử tộc Jerohem căm ghét đứa con hoang nhà Selas như thế nào. Và sự thù ghét không chỉ dừng lại ở bản thân Ghothika, mà còn tiêm nhiễm vào xương của từng thành viên trong gia tộc bên mẹ của hắn.
Điều này đã khiến một Dakim mưu tính phải luôn lo sợ. Sợ cho an toàn của đứa con và tham vọng của chính mình. Do đó, người đàn bà tộc núi đã nghĩ ra một phương cách sinh tồn giữa bầy sói lang. Bà dùng sự nuông chìu và dung túng để nuôi lớn thân xác Bastado, nhưng lại đổ âm mưu và gian trá vào tâm hồn chàng. Vị thành chủ nhỏ tuổi vì thế đã lớn lên với cuộc sống hai-mặt. Kẻ ngoài nhìn vào, chỉ trông thấy một thằng bé ham chơi, nhút nhát và vô dụng. Họ không thể ngờ ở bên dưới cái vỏ ấy là một học giả uyên thâm, mưu lược hệt như vị mẫu thân. Bastado Selas, cũng vì thế, sớm đã trở thành một vũ khí bí mật của người đàn bà đầy tham vọng.
Song, đâu đó trên quãng đường dài, những mưu ma chước quỷ của Dakim đã từ từ thối rữa.
Sau một lần suýt chết vì sát thủ, đứa con trai tài giỏi của bà tỉnh dậy đã trở thành một kẻ yếm thế, hèn nhát, lúc nào cũng lo lắng có kẻ đến đoạt mạng. Lớn lên, sự buông thả dần dần biến Bastado thành một kẻ suốt ngày chỉ lao đầu vào những trò vui thể xác và lối xa hoa phóng túng—oái oăm thay, cũng chính là bộ mặt giả Dakim đã dự tính tạo ra cho con trai của mình.
Cái mặt nạ, một ngày, đột nhiên trở thành da thịt thật sự.
Loth thật sự đang giễu cợt bà.
"Thôi được," Dakim gằn giọng, "chúng ta sẽ nói đến chuyện đó sau, con trai ạ. Chuyện trước mắt là giải quyết đứa con gái Baislinger đó đi, trước khi nó làm hỏng mọi an bài của ta."
"Chúng ta chẳng đã thử làm chuyện đó?" Bastado nhún vai, tay ném nho vào miệng một cách thư thái. "Nhưng mạng con bé thật cao, ngay cả bão lửa cũng không giết được ả. Đến giờ lại lộ ra một căn bệnh mất trí."
"Cho dù có bị nhận xuống Sarlam ta cũng không tin nó thật sự quên tất cả," Dakim rít, đầu nhớ lại sự kiện xảy ra hôm đó, khi Naiverra Baislinger tình cở trông thấy kho vũ khí dự trữ dưới hầm nô lệ. "Nhưng có lẽ, tạm thời nó sẽ không manh động. Dù gì Synahr Máu Lạnh cũng vừa chết đi, nó vốn không còn ai để báo những tin tức thu thập được về."
"Không," Bastado từ sau chợt lên tiếng, đôi mắt hằn lên sự khó chịu, "Naiverra phải giết. Nếu ả báo cho Ghothika những việc làm của mẹ, không cần chứng cớ đầy đủ, chúng ta cũng sẽ bị xử quyết."
"Con nghĩ nó sẽ bắt tay với Ghothika sao?" bà cười gian xảo. "Con ranh yếu đuối, câm lặng suốt ngày đó chỉ có thể dám tin vào người anh máu lạnh của mình. Nó không đủ gan dạ để dấn chân vào những vùng nước lạ."
Tay cầm cả chùm nho và ngửa đầu ra hưởng thụ, chàng trai xứ Jevah lên tiếng, giọng điệu lơ đãng.
"Nhưng đủ gan để sang đến tận Jerohem làm gián điệp?"
Dakim nhíu mày, bước đi qua lại, mắt phóng về đứa con vô dụng, lòng tự hỏi phải chăng đó chỉ là một nhận xét bâng quơ, nhưng ngẫu nhiên đánh trúng tâm điểm?
"Ta nghĩ đã đến lúc con nên 'viếng thăm' nó. Đã gần một tuần trải qua sau 'tai nạn' bão lửa rồi. Đừng mãi vùi đầu vào lũ gia nô và bọn yêu tinh Mieer đó. Chúng ta không muốn thiên hạ bàn tán."
Bastado đáp lại lời yêu cầu bằng một nụ cười uể oải. "Thăm Naiverra? Ai ở Jevah mà không biết con đàn bà đó máu cũng lạnh hệt người anh quái vật của mình? Nghe nói, ả đã ở ngay ngưỡng cửa trở thành một tu sĩ, phục vụ cho Loth, trước khi bị tham vọng của gã anh trai dồn đẩy đến Jevah? Ả đàn bà căm ghét đàn ông, mẫu thân ạ."
"Không ai có thể căm ghét được con cả, Bastado. Con là niềm tự hào của Jerohem. Phụ nữ đổ gục dưới chân con trai ta như cỏ ngã rạp trong gió. Ít ra thì"—bà cười—"con phải công nhận thế chứ?"
Luồn bàn tay vào mái tóc đen pha lẫn sắc mật ong óng đượm, Bastado nhướn một bên mày, khóe miệng vẫn cong một cách ngạo nghễ.
"Con không thích đàn bà lạnh lẽo trên giường."
"Hãy thử một lần cuối," Dakim nhấc cằm con trai mình lên, "nếu Naiverra yêu con, hoặc có con cùng con. Chúng ta sẽ có một đồng minh hùng mạnh từ phía Baislinger. Nếu không, thì thẳng tay giết chết."
Bastado cười khẩy, uể oải đứng dậy, phong thái như một con báo vừa tỉnh ngủ.
"Con nghĩ mình thích cái vế sau hơn."
Đoạn, chàng duỗi chân toan rời khỏi gian phòng. Bước chân vừa đến ngưỡng cửa, Dakim đã gọi với lại. "Con định làm gì?"
Quay đầu, người đàn ông phong trần nhất Jevah nở một nụ cười quyến rũ.
"Sao chứ? Dĩ nhiên là theo lời mẫu thân, đi thăm viếng vị phu nhân yêu quý của con."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét